Hai Mươi – Viết Cho Những Ngày Tuổi Trẻ

Hai Mươi – Viết Cho Những Ngày Tuổi Trẻ

Sáng hai mươi, ngang tàn, giỏi giang, chăm chỉ một thời gian, trở thành một ngôi sao trong lĩnh vực của mình, gọi được vốn, mở công ty riêng, cảm thấy thiếu tự do, thuê CEO quản lý.

Cảm thấy giỏi hơn những đứa sinh viên cùng lứa, giỏi hơn 225.000 cử nhân thất nghiệp.

Hai Mươi, chăm chỉ làm việc, có bạn gái, đủ sức chăm sóc cho bạn gái. Lang thang, du lịch, phượt cuối tuần, cà phê, tuần 2 buổi. Tình sinh viên, đẹp đến thế.

Hai mươi, 4h20 chiều, tan ca, đi nhậu với đồng nghiệp, xưng em với anh chị lớn, bar với các sếp, tiếp khách hàng trong quán nhậu, lắm lúc, cả trong khách sạn.

Hai mươi, 3 tháng về nhà một lần. Mẹ hỏi, sao không đi luôn đi. Chỉ đáp gọn lõn, con sắp đủ tiền mua nhà, con sẽ đưa mẹ lên ở. Ngẫm lại, đến giờ vẫn còn đau

_mg_0851

Sáng Hai Mươi, đầu vẫn nhức do đêm quá chén, lên văn phòng chẳng thể làm nổi, trốn việc, ra cà phê, post facebook sống ảo.

Trưa Hai Mươi, cơm bụi vĩa hè cùng đồng nghiệp, lụctục nghỉ trưa chuẩn bị họp giao ban buổi chiều.

Chiều hai mươi, lang thang vô định, đứng trên bờ sông Sài Gòn là một thói quen.

Hai mươi, mong manh và dễ vỡ, ngông nghênh và bất cần.

Hai mươi, khó khăn chồng chất, cô đơn một mình.

Hai mươi, có lẽ là quãng thời gian đẹp nhất của mọi người. Đó không phải là độ tuổi 18-25 mà là quãng thời gian con người ta thôi bắt chước người khác để đi tìm kiếm chính bản thân mình. Rồi hoang mang, chênh vênh.

Bạn tôi hỏi chênh vênh thì làm sao cho hết?

Tôi đạp gọn lỏn “Chênh vênh thì làm sao?”

Ở tuổi 20, con người không cần phải có cho mình một quyển sổ tiết kiệm cho những ngày về già, cũng không cần hối tiếc những ngày cấp 3 nông nổi, không cần phải nghĩ về tương lai xa xôi. Hai mươi, cứ sống, sống thật và tạo cho mình vốn liếng sự nghiệp chứ đừng sống hoài sống phí.

Có những khó khăn, có những trở ngại, có những phút yếu lòng, có những giọt nước mắt sẽ rơi, nhưng tôi từng được xem một đoạn phim chiếu về một cậu bé người da đen, cậu bé được thầy của mình cho đấm những miếng ván gỗ. Cậu ban đầu không thể đấm được, cậu bắt đầu khóc.

Cậu khóc rất nhiều.

Rồi, cậu đã cố gắng sau khi thầy của mình động viên. Cuối cùng, cậu đã đấm được tấm ván gỗ.

Nhưng cậu tiếp tục khóc, cậu khóc vì tấm ván đã được cậu đấm vỡ. Nhưng bằng tay trái, tay không thuận.

Cậu khóc, vì đã vượt qua chính bản thân mình.

Cậu khóc vì đã dũng cảm dùng sở đoản của mình và bằng chính sở đoản đó. Cậu đã vượt qua tấm gỗ.

Có lẽ, trong thâm tâm của mình, cậu bé đã hiểu được rằng sống trong cuộc sống này, ai ai cũng phải chấp nhận và phải vượt qua những khó khăn. Dù rằng khó khăn đó, có thách thức sở trường hay sở đoãng của mình, thì cũng phải vượt qua. Vượt qua bằng tất cả sức mạnh tiềm tàng từ trong chính bản thân mình.

Trong hành trình đi tìm chính mình ở tuổi 20, nhiều lúc, con người ta nhìn lại chặng hành trình bắt chước người khác, con người ta nhìn về tương lai. Chênh vênh. Nhưng chênh vênh là một thử thách con người ta bắt buộc phải vượt qua để có thể sống thật là mình.

Lắng nghe tiếng gọi của con tim, đứng ở giữa chênh vênh chính là bạn. Dù bạn bước sang hướng nào, trái hay phải thì tất cả đều là lựa chọn của bạn. Tập trung vào chính mình….chỉ cần thế là đủ.

Bạn à, Hai mươi chênh vênh không phải là tội. Nhưng tội lớn nhất là cứ mãi chênh vênh.

“Hai mươi, không dốt nát như tuổi lớp 1, lớp 2. Hai mươi cũng không nông nổi như khi mới dậy thì. Hai mươi, không già dặn như ba mươi. Hai mươi, vênh như cái tuổi có tất cả mà không có gì” – Lê Trường An

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s