Sinh Viên Việt Thất Nghiệp hay Vô Nghiệp?

Trong con số 1,12 triệu người trẻ Việt Nam thất nghiệp hiện nay, có 225.000 “ông cử”, “bà thạc”thất nghiệp. Đáng suy ngẫm khi các “ông cử”, “bà thạc” đấy lại là thành phần cao trong xã hội Việt Nam lại chịu cảnh thất nghiệp. Vấn đề, có đúng là thất nghiệp hay không?
Theo tôi, không phải là thất nghiệp mà phải gọi là vô nghiệp. Vì các “ông cử”, “bà thạc” đó có một chút năng lực làm việc nào đâu mà gọi là thất nghiệp. Nếu có việc thì cũng không làm được, đó không thể gọi là thất nghiệp được, phải gọi đúng tên là vô nghiệp.
Vô nghiệp khi các bạn thiếu đi Trải Nghiệm trong cuộc sống
Vô nghiệp còn đau đớn hơn khi các sinh viên nghiêm túc của chúng ta lại tiếp tục chê ổng chê eo các công việc làm thêm, chương trình ngoại khóa, giao lưu văn hóa khi còn trên ghế nhà trường. Mãi mê cà phê, tụ tập, cờ bạc, rượu chè rồi ra trường kêu lên như nhưng “Chí Phèo Sinh Viên” là “Ai cho tôi kinh nghiệm”.
Thưa các bạn, không ai cho bạn kinh nghiệm trừ chính các bạn. Kinh nghiệm làm việc không được trả lời bằng số năm bạn làm việc, mà là độ sâu, độ nghiêm túc của công việc bạn đã làm. Những trải nghiệm thực tế trong cuộc sống, những hoạt động chuyên nghiệp sẽ giúp bạn có thêm số giờ kinh nghiệm. Như việc chơi game, sau mỗi ván đấu bạn sẽ có tiền và số điểm kinh nghiệm. Suy rộng ra, trong mọi hoạt động bạn sẽ tích lũy đủ số giờ kinh nghiệm cần thiết để có thể tự hào ghi vào CV khi đi sinh việc. Nếu tôi, tôi dũng cảm ghi vào CV của mình rằng “2000 lần lau bảng trắng cho văn phòng công ty, 124 lần photo, 36 lần fax và gần 360 trang giấy A4 ra bản điện tử”. Kinh nghiệm làm việc là số giờ bạn làm việc thật sự, chứ không phải là số giờ bạn ngồi chơi xơi nước ở trên công ty thực tập hay những giờ bạn cà phê vô bổ.
Viết một bài quảng cáo, viết 1 bài báo hay phục vụ nhà hàng hay những công việc dù nhỏ nhất, nếu bạn làm tốt nhất thì bạn sẽ có những bài học quý giá. Những bài học đó, theo tôi là những “kinh nghiệm”.
Vô nghiệp khi các bạn thiếu đi Thái Độ trong công việc
Tôi hiện tại cũng là một người làm thuê, đồng thời cũng là một người đi tuyển dụng. Tôi không giỏi. Nhưng tôi sẵn sàng học hỏi những người thầy của mình và một câu hỏi tôi thường hỏi ngược lại người phỏng vấn tôi “Tôi xài anh như thế nào?”. Vì rằng, sếp là người để chúng ta học và hỗ trợ chúng ta. Sếp không phải là người chúng ta phục vụ. Chúng ta phục vụ cộng đồng và phục vụ khách hàng.
Thái độ trong cộng việc thể hiện lớn nhất qua Trách Nhiệm của bạn trong công việc đó. Tại sao?
Nếu không sẵn sàng 100% cho công việc của bạn, bạn chắc chắn thất bại. Tôi luôn luôn sẵn sàng cho các công việc của mình. Như việc chiếc balo của tôi luôn luôn trang bị đầy đủ quần áo để đi công tác dài ngày, camera để sẵn sàng tác nghiệp báo chí hay chụp ảnh sản phẩm cho việc viết bài, laptop và sách cho việc tự học.
“Không đổ lỗi. Thưa anh!” Tôi thường nói thế, vì tôi rất thường hay phạm lỗi. Cứ sai đi vì đời còn cho phép, nhưng đời không bao giờ cho phép bạn phạm 1 sai lầm 2 lần. Nhớ điều đó!
Vô nghiệp khi bạn không có kiến thức Chuyên Môn. Nói tới đây, chắc các bạn cũng hiểu rằng nếu làm một nghề nào đó mà không có kiến thức về nghề đó thì thực sự là Vô Nghiệp. Tôi sẵn sàng kết bài viết này bằng 1 lời quảng cáo vì tôi là một người làm Content Marketing. Nhưng tôi, tôi để câu hỏi này dành cho bạn.
Nếu thực sự trách nhiệm với sự nghiệp tương lại, thì hôm nay bạn sẽ làm gì?
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s