LOADING

Type to search

“Ghi Nhớ” Trong Nguy Có Cơ

Personal Development

“Ghi Nhớ” Trong Nguy Có Cơ

Share

“Ghi Nhớ” Trong Nguy Có Cơ

“Những người mua là những kẻ dối trá.”

Với kinh nghiệm nửa đời người trong thế giới bán hàng và tiếp thị, tôi có thể chia sẻ với bạn rằng có rất nhiều người tin điều đó là sự thật.

Thực tế ư? Có thể… nhưng cũng có thể không.

Và cũng điều đó đã mở ra cánh cổng đến với tâm trí của họ… mở ra cánh cổng đến với khả năng định hình nhận thức về của cải, hạnh phúc và nhiều hơn những thứ bạn muốn có trong cuộc đời này.

Hãy cùng tôi phân tích điều này:

45 sinh viên ngành tâm lí năm nhất được kể cho nghe 3 câu chuyện về những trải nghiệm thời sơ cấp và được hỏi về những kí ức của họ về chúng. 2 bản mô tả là những sự kiện thực năm từ lớp 3 đến 6 được thuật lại với những nhà nghiên cứu bởi bố mẹ của những người tham gia khảo sát. Sự kiện thứ 3 là hư cấu nhưng đồng thời cũng được kể bởi những bậc phụ huynh. Nó liên quan đến việc bằng cách nào đó mà trong một môn học năm lớp 1, một người bạn vướng vào rắc rối khi đặt Slime ( một thứ đồ chơi bằng gelatin rực rỡ được làm bởi Mattel trong sọt rác) lên bàn của giáo viên.

Người tham gia khảo sát đều được khuyến khích gợi nhớ lại những kỉ niệm pha trộn giữa hình ảnh được dẫn dắt và sự sắp đặt ngữ cảnh tinh thần – tương đương với việc đặt họ trở về những năm sơ cấp của mình. Nửa số người tham gia cũng được cung cấp một bức ảnh thật của lớp học năm sơ cấp bởi bố mẹ của họ.

Rất nhiều học sinh trong nghiên cứu tâm lí được bảo rằng sự kiện này xảy ra khi họ còn nhỏ. Một nửa số học sinh tâm lí được cho xem những bức ảnh của hình chụp lớp học năm sơ cấp. Bạn đã hiểu ra chưa?

Câu hỏi 1: Ước tính số phần trăm học sinh thực sự tin rằng câu chuyện Slime là có thật  – những học sinh trong nhóm không được cho xem bức hình của lớp học.

  • 3% (b) 9% (c)14% (d)20% (e) 25% (f)45% (g)67%

 

Câu hỏi 2: Ước tính số phần trăm học sinh thực sự tin rằng câu chuyện Slime là có thật  – những học sinh trong nhóm đã được cho xem bức hình chụp của lớp học.

  • 16% (b)28% (c)45% (d)58% (e)67%

Vì thế lời đề nghị nhỏ Slime được kể bởi các bậc phụ huynh khiến 25% người người tham gia tin rằng nó thực sự đã xảy ra! Điều đó khá thú vị nhưng phù hợp với những gì chúng ta biết về tính dễ chấp nhận đề nghị.

¼ số người tham gia tin rằng sự kiện này là có thật, mặc dù nó không hề xảy ra trong cuộc đời của họ!

Thế nhưng…

Mấu chốt: Đối với nhóm của những cá nhân được kể cùng một câu chuyện nhưng được cho xem bức ảnh chụp lớp học những năm sơ cấp, 67% học sinh tin rằng câu chuyện hư cấu về bản thân họ hoàn toàn là sự thật.

2/3 số người tham gia tin rằng câu chuyện hư cấu này là có thực.

Vậy thì tại sao hơn trong những nhóm khác con số này lại vượt ngưỡng 25%? Bởi vì có một bức ảnh lớp học đã hiển nhiên giúp khuyến khích những câu chuyện sáng tạo trong não bộ.

Nói cách khác, một câu chuyện bịa kết hợp với một bức ảnh thật sẽ tạo nên dị bản gây sốc của một câu chuyện cá nhân.

“Những kí ức giả được kể chi tiết một cách hoàn hảo,” theo tiến sĩ Lindsay trong một thông cáo báo chí. Nghiên cứu của ông tập trung vào kí ức và là đồng tác giả với một nhóm đến từ trường University of Victoria và trường Victoria University of Wellington, New Zealand. ( đọc Linda et al.2004).

Với những ai quả quyết họ nhớ về sự kiện Slime, hầu hết cũng làm điều tương tự với tự tin không kém hai sự kiện thực kia. Khi được bắt buộc phải chọn 1 trong những sự kiện nào thực sự không có thật, tất cả trừ 3 người tham gia bảo rằng đó là sự kiện Slime. Dù như vậy, khi được thông báo rằng Slime chỉ là một sự kiện bịa đặt, tất cả những người trên đều thể hiện thái độ ngạc nhiên tột cùng. Thậm chí có người còn bình luận, “Không đời nào! Tôi nhớ mà! Điều này thật kì lạ!”

Tiến sĩ Lindsay phân tích tỉ lệ kí ức giả đáng kinh ngạc do một số nhân tố. Chúng bao gồm tính hợp lí của viễn cảnh Slime (bao gồm sự tham gia của một người bạn); sự tự tin được tạo ra bởi phong thái thoải mái và khôn khéo của một người được phỏng vấn tên Lisa Hagen, một học sinh cũ và đồng tác giả của tờ báo; và vai trò của bức ảnh – sự khơi gợi kí ức và đồng thời có vẻ bề ngoài như một mẩu bằng chứng đầy sức thuyết phục.

“Kết quả khảo sát đã củng cố quan điểm phổ biến giả định rằng những hồi ức không phải là thứ được lưu trữ ở đâu đó trong đầu của bạn,” tiến sĩ Lindsay nói.

“Những hồi ức là những trải nghiệm chúng ta có được nảy sinh qua quá trình tương tác giữa những sự việc đã xảy ra với chúng ta trong quá khứ và trong cả những kì vọng và niềm tin trong thời điểm hiện tại.”

 Sự phân luồng thật đáng sửng sốt.  Sự hiện diện không đáng kể của những mẩu thông tin không hệ thống (thậm chí không được chứng thực – bức ảnh chụp lớp học 2 đến 5 năm trước khi sự kiện Slime được cho là đã xảy ra) khiến cho một phần lớn những cá nhân tham gia khảo sát tin vào câu chuyện hoàn toàn bịa đặt về quá khứ của họ.

Điều này không chỉ chứng thực nghiên cứu trước được tiến hành trong quá khứ mà còn làm được nhiều hơn thế.  Chỉ một vài mẩu bằng chứng trực quan này cũng đã dẫn dắt người ta đến trải nghiệm giả trong quá khứ và khiến chúng trở nên vô cùng chân thực.

Điều này lại một lần nữa đúng trong cuộc sống bao gồm hàng trăm thứ của bạn. Và điều này cũng đúng cả với những khách hàng của bạn! Những đề xuất không đáng kể về vài thứ gì đó đã xảy ra với bạn hay khách hàng của bạn, được xác nhận bởi bằng chứng củng cố không mang tính hệ thống này có thể khiến sự sáng tạo ngay tức khắc của một kí ức hoàn sai sự thật và định hình niềm tin! Chính là như thế!

Điều này tương tự như một ai đó trong gia đình của bạn cho bạn xem một bức ảnh của bạn được chụp trong một tấm thiệp Giáng sinh, và sau đó ai đó kể một câu chuyện về bạn. Một vài gợi ý nho nhỏ kết hợp với một bức tranh thực sự không liên quan có thể thay đổi cảnh tượng trong tâm trí của bạn – như thế đó!

Điều này có ý nghĩa như thế nào đối với sự ảnh hưởng có nghĩa là gì?

Đó là một trong những phát hiện quan trọng của thập kỉ trước và chỉ một số người có khả năng nhận thấy sự liên quan của nó đối với nghệ thuật thuyết phục.

Sự phân luồng đầu tiên là gì và làm thế nào để đối phó với nó?

Tránh nói chuyện tầm phào.

Tôi khuyên đồng nghiệp trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được nói xấu về người họ làm việc cùng – và với bất cứ ai cũng thế. (Thật ra đó cũng là một luật lệ trong gia đình.)

Tại sao lại như thế? Người nghe những câu chuyện kể của bạn có một hình dung rất hạn chế về cuộc sống thật bạn. Giờ đây vẽ ra cho họ một bức tranh về nó và mối quan hệ giữa bạn và người kể chuyện tầm phào mà bạn gặp trong tương lai sẽ không bao giờ còn như xưa nữa. Những sự kiện bất thường sẽ xảy ra thường xuyên. Những phiền muộn ít gặp sẽ trở thành điều bình thường trong cuộc sống của bạn trong nhận thức của người mà bạn ngồi lê đôi mách cùng.

Vậy thì sao? Mỗi khi họ giao tiếp với bạn, sau đó thật sự thay đổi kí ức về cuộc sống của bạn. Quá khứ của bạn. Những mối quan hệ của bạn. Trải nghiệm của bạn. Trải nghiệm của bạn đã không còn nguyên vẹn như vốn có ngoại trừ vô số những cuộc trò chuyện giữa bạn với người khác trong cuộc sống của bạn. Đấy có thể là một điều tốt đẹp nếu bạn tuân theo “nguyên tắc”. Nó có thể gây ra mất mát nếu bạn phá vỡ những nguyên tắc ấy.

Vì thế, điều đầu tiên bạn cần nhận ra là khách hàng của bạn tin rằng rất nhiều điều về chính bản thân họ và về người khác đơn giản là không chính xác. Lại một lần nữa những điều đó đã có thể trở thành những niềm tin mang tính chất tích cực hay tiêu cực.

Sức mạnh của lời đề xuất kết hợp với bằng chứng không hệ thống đủ để khiến ai đó tin vào những thứ nực cười hay thậm chí kì quặc, những thứ bạn sẽ không nghĩ có thể xảy ra.

Bộ não không hoàn toàn được rèn giũa theo cách nó vẫn nghĩ. Tôi đã bắt đầu viết về điều này vài năm trước. Nhưng bây giờ, hiển nhiên nó đã thay đổi nhiều (và dễ dàng thay đổi một cách nhanh chóng hơn nữa) so với mức độ mà tôi, thành thật mà nói, vẫn hằng gán cho nó.

Khách hàng nói với bạn mọi thứ. Bất kì câu chuyện nào. Suy xét xem đâu là thật đâu là giả, họ tin chúng và nếu chúng sai, họ thậm chí còn tin vào tính xác thực của chúng hơn cả khi chúng là những câu chuyện thật.

Hãy thừa nhận rằng bất cứ bằng chứng nào họ cho bạn thấy để củng cố câu chuyện của họ sẽ khiến chúng trở nên sống động hơn bao giờ hết trong tâm trí của họ, cho dù viễn cảnh hay tài liệu mà họ đưa ra chẳng liên quan gì đến mẩu kí ức đó.

Bạn đã trải nghiệm rất nhiều lần: Ai đó xác nhận thứ mà bạn cho rằng bạn nhớ và thế là bạn liền nói: “Oh, đúng thế! Giờ tôi nhớ ra rồi…” và có lẽ nó đã xảy ra thật hoặc không xảy ra. Lời ám chỉ bên ngoài có thể khiến một thứ trông như thật trong khi nhận thức rõ chúng có thể không thật.

Gợi ý kí ức của họ.

Chính vì thế, bạn chắc chắn phải gợi ý kí ức của một người bằng chính sức lực của mình. Nếu bạn đang nói chuyện với một khách hàng mới của mình, bạn phải tạo ra sự hình dung của quá khứ theo cách không củng cố thêm nữa niềm tin sai lầm mà khách hàng có thể có về bạn hoặc công ti của bạn.

Còn nhớ lúc bạn nhìn thấy Super Bowl khoảng tám năm về trước hay không? Ở đó có Justin Timberlake, Janet Jackson (đúng rồi, ngày sự cố quần áo), Kid Jock, Snoop Dogg trên sân khấu, chiếc máy quay phim cận cảnh Janet và Justin, và cả POOF! Thật đúng là ngày sự cố quần áo.

Ồ thật xin lỗi về chuyện đó, tôi phải chia sẻ một trải nghiệm tư duy nhanh với bạn. Snoop Dogg không có trong Super Bowl, Kid Rock đã không ở trên sân khấu khi ngày sự cố quần áo diễn ra và chiếc máy quay phim kia cũng đã không quay cận cảnh, nó thực sự chỉ lướt qua Janet và Justin. Thú vị, đúng không?

Bạn nên chuẩn bị cho chính bản thân mình như thế nào?

Làm thế nào để chuẩn bị cho bản thân?

Bây giờ hãy trở lại đối mặt với kí ức sai lầm của khách hàng về bạn hay công ti của bạn. Hãy chuẩn bị sẵn sàng những bức ảnh hay cuộn phim, củng cố những tài liệu hoặc lá thư xác minh những gì bạn đang chia sẻ hoàn toàn là sự thực, hữu ích đến không ngờ và chính xác. Những tài liệu củng cố này (ngay cả khi chỉ đơn giản như một bức ảnh chụp tòa nhà nơi bạn đang làm việc) – điều mà tôi tin chắc rằng bạn để ý tới cũng như chủ thầu đáng tin cậy trên rất nhiều quảng cáo) sẽ bổ sung câu chuyện của bạn – nếu bạn có thể đưa chúng thoát khỏi sự ngờ vực đầu tiên – hoặc xóa bỏ chúng nếu họ nhìn thấy bức ảnh và khiến chúng trở thành một phần của những niềm tin mù sai lệch.

Mẫu thông tin quảng cáo mới đòi hỏi một chiến lược được cân nhắc kĩ lưỡng, đúng thế không? Mỗi gợi ý xuất phát từ ngoại cảnh sẽ thay đổi kí ức của họ cũng như khi bạn quên đi cuộc trò chuyện của mình. Những thông tin mới luôn đổi chỗ với những hình dung cũ hay hoàn toàn mới sẽ trở nên nổi bật.

Bạn cần bảo đảm rằng hình dung đó có ích… và nó không lấy đi quá nhiều, đúng không?!

Giờ hãy nghĩ:

-Làm thế nào bạn có thể tránh khỏi những lời bình luận tiêu cực tức thời mà khách hàng tiềm năng muốn chia sẻ với bạn?

– Bạn có thể truyền đạt điều gì đó với hình ảnh hay tài liệu hỗ trợ để nhanh chóng giải thoát kí ức đó?

Điểm mấu chốt: đừng bao giờ để ai đó móc nối những thông tin tiêu cực với bạn.

Ngay sau khi khách hàng chia sẻ điều đó và liên hệ chúng với gương mặt của bạn, văn phòng, sản phẩm của bạn thì bạn sẽ chìm nghỉm thôi. Tốt nhất là tận dụng 20 giây đầu và ngăn chặn khả năng này từ trong trứng nước.

Bạn đã bao giờ thấy ai đó sử dụng nhật kí hoặc sổ ghi chép trong một cuộc tranh luận với người khác để chứng mình những gì xảy ra đã thực sự xảy ra hay không? Nếu bạn đồng hành cùng tôi trong một khoảng thời gian dài, bạn sẽ biết rằng cuốn nhật kí hay sổ ghi chép đó có vẻ như không chính xác như trí nhớ của một người 10 năm sau. Tại sao lại như thế?

Người ta có khuynh hướng viết về những sự kiện cảm xúc và trong trường hợp này, hippocampus (không phải là một loài động vật mà là một bộ phận của não) không lưu trữ tất cả mọi thông tin. Trên thực tế, chúng không ổn định, dễ dàng được đưa vào ý thức của con người, và cũng không chính xác. Sự giống nhau là chính xác với một hồi ức 10 năm sau trong tương lai!

Cảm giác của con người luôn là nhân tố chọn lọc đầu tiên trong việc một hồi ức sẽ trở thành gì.

Làm thế nào để chế ngự cảm xúc.

Đó là lí do tại sao tôi nói rằng con người có thể vượt qua những điều cảm xúc của họ đang lên tiếng và bước qua chúng một cách thành công để chinh phục mục tiêu của họ. Mặc khác, bạn trở nên mập hơn, hút nhiều thuốc lá hơn và làm mọi thứ khác mà cảm xúc dẫn lối cho bạn. Đáng sợ quá, đúng không?

Vì vậy, một hình dung với một câu chuyện, đúng hay không đúng, có thể tạo ra một hồi ức hoàn chỉnh với một nhóm những cảm xúc được gán với nó. Nhóm những cảm xúc đó có thể phát sinh toàn bộ nhóm cách xử sự và hành động của bạn.

Giờ đây, đâu là lần cuối cùng có ai đó chia sẻ điều gì thú vị với bạn và bạn có được chúng miễn phí. Tôi đã biết câu trả lời!

Tags:

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *