LOADING

Type to search

Những nạn nhân Của Dốt Nát

Marketing

Những nạn nhân Của Dốt Nát

Share

Những nạn nhân Của Dốt Nát

CHÚNG TÔI không tin rằng nhiều người cố ý nghĩ đến những điều tiêu cực. Hầu hết mọi người đều muốn suy nghĩ về những điều tốt, làm việc tốt và trở thành người tốt (không phải loại người đạo đức giả). Tuy nhiên, hầu hết chúng ta đều ít nhiều có những lúc suy nghĩ sai lầm, mà nguyên nhân chủ yếu là do thiếu hiểu biết. Vì người ta thường không biết rằng những ý nghĩ tiêu cực có tính hủy hoại cuộc sống của ta, nên ta mù quáng tuân theo nó, nghĩ rằng nó không gây tổn hại đến mình. Trên thực tế, suy nghĩ về những thứ ô uế, cơn tức giận, việc trả thù, sự căm ghét, oán hận, ganh ghét sẽ làm tăng thêm những sai lầm, làm đầy thêm những phiền não, mất mát và sầu bi. Suy nghĩ về sự sợ hãi, thất bại, yếu đuối, tàn nhẫn, ốm đau, bệnh tật, sự suy sụp và cái chết, cũng đều rất độc hại. Những suy nghĩ ấy tàn phá sức khoẻ, hạnh phúc, phá hoại những khoảnh khắc và mọi ngóc ngách của cuộc sống. Chúng  làm hại hệ thần kinh, tê liệt những nỗ lực,  làm suy yếu ý chí và đưa ra quyết định sai lầm. Trong tương lai, sự nghiêm trọng của việc này sẽ được nhìn nhận một cách rộng rãi. Nhưng hiện giờ, cả trẻ em, hay đại đa số mọi người đều chưa được cung cấp những kiến thức quan trọng về vấn đề này. Do đây là một sự thiếu hiểu biết rất phổ biến, nên hầu hết chúng ta đều tiếp tục suy nghĩ tiêu cực, và gây nên những tổn hại đáng kể cho bản thân.

Xin lấy một ví dụ, có bao nhiêu người trong số chúng ta biết được rằng trong hầu hết các trường hợp được cho là chết vì đói, suy nghĩ mới là thứ gây chết người chứ không phải do thiếu ăn? Nếu một người không thể tìm được thức ăn, theo nguyên tắc, anh ta sẽ chết trong một vài ngày. Tuy nhiên, một người tự nguyện nhịn ăn để tự chữa bệnh hữu cơ, trong trường hợp việc nhịn ăn được thực hiện một cách bài bản, thì có thể nhịn ăn đến bốn mươi ngày hoặc thậm chí hơn, mà không bị bất cứ thương tổn nào, và đạt được nhiều kết quả khả quan. Tại sao trong trường hợp thứ nhất, một vài ngày ‘bắt buộc nhịn ăn” đã kết thúc sinh mạng con người, trong khi việc tự nguyện nhịn ăn trong sáu tuần lại đem lại kết quả tốt đến thế? Câu trả lời là dĩ nhiên nằm ở trạng thái tinh thần, và chính việc suy nghĩ mới đem đến cái chết, chứ không phải do thiếu thức ăn.

Xin nhắc lại, sau vài ngày bị bỏ “đói”, thì cơ thể một con người thường rơi vào tình trạng cực kỳ yếu và kiệt sức. Tuy nhiên, một người tự nguyện ăn chay thì vẫn có thể tiếp tục làm việc, và thậm chí còn làm việc một cách nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều. Như ta vẫn thấy trên báo câu chuyện về một vị chức sắc gần đây đã ăn chay trong bốn mươi hay năm mươi ngày, không chỉ hoàn thành công việc hàng ngày mà còn viết được một cuốn sách về một chủ đề đòi hỏi sự tập trung và nỗ lực tinh thần cao. Trái ngược với đó là hình ảnh người đàn ông trong trạng thái cơ thể suy sụp và nhanh chóng bị đẩy đến bờ vực của cái chết sau vài ngày nhịn đói, đã cho ta thấy sức mạnh của tinh thần và và ý chí lớn đến như thế nào. Trong trường hợp của người đàn ông “bị bỏ đói”, anh ta nghĩ rằng không có thức ăn thế này thì có lẽ chết đến nơi rồi. Còn người ăn kiêng lại nghĩ rằng bằng cách này, anh ta đang cải thiện sức khoẻ của mình, và khi khỏe lên rồi, anh ta thậm chí sẽ vượt qua được căn bệnh không thể chữa được (được gọi là bệnh hữu cơ). Trong nhiều nghiên cứu gần đây, nhiều trường hợp những người tự nguyện tiến hành đợt ăn kiêng dài đã giành chiến thắng trong cuộc chiến đấu với bệnh tật. Những điều này không hề mới mẻ chút nào. Theo hiểu biết của tôi, phương pháp chữa bệnh này đã khá nổi tiếng trong khoảng hai mươi lăm năm trước, hoặc thậm chí lâu hơn, nhưng khía cạnh tinh thần của nó thì dường như vẫn chưa được đánh giá đúng giá trị.

Nếu người đàn ông chết vì đói được nuôi dưỡng một cách bình thường ngay từ đầu thì chẳng có lý do gì khiến anh ta phải sống, hoặc bắt anh ta phải ăn chay chỉ để kiểm soát suy nghĩ của mình và có cùng cách suy nghĩ như người đàn ông ăn chay. Nhưng trước hết anh ta sẽ phải được thuyết phục rằng việc ăn chay có lợi cho sức khoẻ, và điều này sẽ không dễ dàng gì, do sự thiếu hiểu biết và tường thành định kiến. Hơn nữa, vì con người có xu hướng nhìn về tương lai với những lo lắng, anh ta có thể bị nhấn chìm bởi điều này và những e ngại bản thân sẽ không thể hấp thụ được thức ăn sau quãng thời gian nhịn ăn bắt buộc kéo dài hơn giới hạn chịu đựng của cơ thể.

Nhưng thực tế là cái chết đến từ việc thiếu ăn không lớn bằng cái chết đến từ tâm trí của người đàn ông bị bỏ đói. Những suy nghĩ sợ hãi của anh ta đã tự giết chết bản thân anh ta, và điều này mạnh mẽ hệt như những suy nghĩ và mong muốn chữa bệnh giúp cho người kiêng ăn sống sót, duy trì sức lực và khả năng làm việc của anh ta.

Tôi liệt kê ra một vài trường hợp như trên không phải để thể hiện sự ủng hộ cho việc ăn kiêng do nhiều người cho rằng kiêng khem như thế đem đến những tổn hại cho sức khỏe. Trong một số trường hợp, việc nhịn ăn đem lại nhiều lợi ích cho cơ thể, nhưng cần phải được thực hiện dưới sự giám sát có các chuyên gia có nhiều kinh nghiệm.

Một khía cạnh khác cũng chưa được nhiều người biết đến, đó là khả năng kiểm soát suy nghĩ. Nói chung chúng ta không được biết rằng những suy nghĩ của mình có thể được kiểm soát và điều chỉnh như cách mà một cảnh sát giao thông kiểm soát và điều khiển phương tiện lưu thông trên đường phố London. Người cảnh sát giơ tay lên và ngay lập tức dòng xe đang chạy đằng sau anh ta dừng lại,  nhường chỗ cho xe từ đường giao nhau đi qua. Ý nghĩ của chúng ta có thể được kiểm soát và điều chỉnh cũng theo cách đó. Những suy nghĩ độc hại và thiếu ý chí có thể bị giam hãm lại, trong khi những ý nghĩ về một hình mẫu mà bản thân ta mong muốn hướng tới có thể được khuyến khích để phát triển.

Người ta sẽ hỏi: “Bạn không thể ngừng những suy nghĩ này lại phải không?”, bởi họ mặc  nhiên tin rằng con người không thể kiểm soát được suy nghĩ của chính mình. Nhưng người ta lại không nhận ra rằng, việc cố ý thay đổi chủ đề suy nghĩ của mình, như cách đổi chủ đề hội thoại là hoàn toàn khả thi. Tất cả chúng ta đều đổi chủ đề khi câu chuyện trở nên nhàm chán, nhưng bao nhiêu người trong số chúng ta rèn luyện ý chí để thay đổi những gì chính ta đang suy nghĩ? Điều này có thể được thực hiện khá là dễ dàng, nếu ta cứ tập trung làm việc đó thôi, thay vì cứ nghĩ mãi, và nói rằng không thể làm được. Ta không chỉ có khả năng thay đổi, mà còn dừng việc nghĩ đến những thứ tiêu cực. Đây là hai cái đích lớn nhất và chỉ có thể đạt được thông qua luyện tập và tự rèn luyện. Tuy nhiên, ngay cả những người kém cỏi nhất cũng có thể đạt được điều này nếu âm thầm và bền bỉ quyết tâm mà không cần phải là người thông minh, hoặc có nhiều năng khiếu, hay xuất chúng. Thật vậy, ta có thể xếp dưới mức trung bình về phương diện tinh thần, sức mạnh ý chí và năng lực trí tuệ. Tuy nhiên, nếu ta cứ âm thầm cố gắng, thì theo thời gian, ta có thể học cách vượt qua được những suy nghĩ của bản thân. Và khi ta trở thành chủ nhân của những suy nghĩ trong ta, ta sẽ trở thành bậc thầy của chính mình. Khi ta trở thành bậc thầy của chính mình, ta trở thành bậc thầy của sự sống, không phải bằng cách đi ngược lại những quy luật cuộc đời, mà thuận theo những quy luật ấy, duy trì một tâm trí bình tĩnh và kiên định, một đức tin tĩnh lặng và một tinh thần vững như bàn thạch.

 

Tags:

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *