LOADING

Type to search

 Bài học số 7 – QUYẾT ĐỊNH

Dịch và Bản dịch nháp

 Bài học số 7 – QUYẾT ĐỊNH

Share

 Bài học số 7

Chúng ta không nên lẫn lộn giữa tính hiệu quả của quyết định với xu hướng những người giải quyết mọi vấn đề mà không suy nghĩ và không hiểu gì cả. Giống như chất lượng sản phẩm, quyết định chỉ có được sau khi suy nghĩ nhiều lần, xác định kết hợp các ý tưởng và nêu ra với những người chung chí hướng, luôn hiểu được thời khắc mấu chốt, cũng là thời điểm nhận thức được điểm bất lợi của công việc.

Để đạt được điều này, chúng ta phải giải thích được tất cả lý do cần thiết để đưa ra quyết định. “Những lý do” Yoritomo nói “luôn tùy thuộc vào tình huống mới phải đảm đương; vì quả thật ít khi sai sót của một người là điều cần thiết để tự kiểm điểm bản thân khiến ta nhiều lúc cảnh giác hơn với điều đó; ngay cả trong những trường hợp khẩn cấp hiện nay dường như cũng mô phỏng lại các sự việc trước, chúng ta hẳn sẽ tìm ra cách khi phát hiện điều đó, trong dự báo kết quả, ngay cả cảm xúc chúng ta dần thay đổi từ từ, từng con số cuối cùng đều khác nhau, điều đó không cho phép chúng ta giữ nguyên ý kiến cũ mà chúng ta có trước đó”. “Để có thể thấy và hiểu được nhanh chóng rằng quyết định của chúng ta nên nghiêng về bên nào, vượt lên tất cả để duy trì nó, có vài yếu tố cần thiết, trước tiên phải kể đến:

Phản xạ hay sự tập trung

Nhanh trí

Ý chí

Nhiệt huyết

Công bằng

Đứng về lẽ phải

Cẩn trọng

“Phản xạ hay nói đúng hơn là sự tập trung là khả năng của trí nhớ, hạn chế chúng ta bị phân tâm, đó không phải việc nên làm.”

“Khả năng đó đòi hỏi chúng ta phải tự tạo nên cho mình, nhưng chúng ta phát triển khả năng tới trình độ cao nhất qua trau dồi và ứng dụng.” “Qua phản xạ tự nhiên mà chúng ta thành công nhớ lại nhanh chóng mọi vấn đề, tầm quan trọng của công việc và nắm được cách giải quyết tình huống.”

“Thói quen này, khi kiên trì, trở thành một kiểu rèn luyện trí não và cho phép chúng ta sắp xếp với sự thích thú, những lí do đã chiến đấu ủng hộ quyết định, hoặc với lựa chọn nên bỏ kế hoạch được đưa ra.”

“Khi cái cân nghiêng hẳn về một phía, quyết định được hiển nhiên được chỉ định, nhưng nhiều trường hợp phát sinh là do cuộc tranh luận quan trọng và số lượng người chống đối lớn, vì vậy người chưa quyết định sẽ ở lại để cân nhắc.”

“Người mà thường xuyên rèn luyện phản xạ thành thạo, sau khi đã nhanh chóng thích nghi được sự cân bằng này, sẽ ngừng chú ý đến những hoạt động để tập trung vào những yếu tố còn thiếu của phẩm chất khác.”

“Anh ta sẽ đưa ra câu hỏi về gia đình, về thuận lợi, về môi trường xung quanh; sẽ cân nhắc hậu quả của việc chấp nhận với sự bất lợi khi từ chối. Anh sẽ suy nghĩ một cách chắc chắn và một lựa chọn không có bất kỳ hối tiếc nào.”

“Bây giờ đến với yếu tố thử hai – Ý chí.”

“Có lúc rất khó để từ chối một điều gì khi đang ở giữa những thứ thu hút bằng vẻ ngoài quyến rũ đậm sự nguy hiểm chết chóc; cũng rất vất vả khi nhận trách nhiệm và tự trói buộc mình với những điều kiện phiền phức.”

“Nhưng người được phú cho ý chí quyết tâm nhận lấy nhiệm vụ với con tim minh mẫn, anh ta biết mình xứng đáng thực hiện công việc đó.”

“Tuy nhiên, khả năng này, một sức mạnh đáng ngưỡng mộ thống trị cuộc sống, không phải lúc nào cũng có khả năng đẩy mạnh quyết định.”

“Vẫn còn một yếu tố cần thiết để bật lên tính công bằng, thử thách là không thể thiếu khi xem xét nội tâm của một người.”

“Phần lớn sự do dự thích tự lừa dối bản thân bằng những ảo tưởng trong trí tưởng tượng mà họ tạo nên và vì vậy điều này giống như những kiến trúc sư tự bất hạnh với chính họ.”

“Hay thỉnh thoảng, quyết định xuất hiện quá bất ngờ, bị bức chế chỉ bởi một lý do, với sự tham gia ngầm, gánh vác những phần to lớn mà chúng ẩn nấp sau tất cả những thiệt hại mà chúng đã cố tình vẽ thêm vào, nếu bặt buộc phải chấp nhận thêm với đống màu thừa thãi mà chúng biết chỉ là giả.”

“Sự thật thà cũng cần thiết với chúng ta cũng như những người khác và những người không rèn luyện tính cách đó, sớm hay muộn cũng sẽ ân hận vì đã xem thường nó.”

“Thật thà cũng bắt nguồn từ nguyên tắc chung, mà yếu tố Đứng về lẽ phải hướng tới, và nên được chiếm ưu thế hơn trong các quyết định, nếu như chúng ta không muốn họ tỏ lòng thương hại.”

“Tính ích kỷ ngớ ngẩn có thể mang tới một quyết định ép buộc, không có một căn cứ thái độ đúng đắn nào, vì vậy, sớm hay muộn, cũng sẽ phải hối hận về hành động xảy ra sau này, và các sự việc cứ liên tiếp móc nối vào nhau sẽ trở thành hình phạt cho những ai thờ ơ với luật lệ của đối tác họ.”

“Điều kiện chính của quyết định là không để lại khó chịu gay gắt nào sau cùng là việc quan trọng cần phải biết tới trước tiên khi một quyết định có thể ban ra.”

“Biết trước để ngăn chặn, một câu châm ngôn xưa nhấn mạnh, và để muốn biết trước, chúng ta luôn đẩy bản thân vào vũng cát lún, nơi mà mặc với mọi nỗ lực, chúng ta lại càng đẩy mình chìm nhanh hơn.”

 

“Chúng ta không nên làm xáo trộn kế hoạch vạch ra từ trước với khả năng dự đoán trước tình hình, mặc dù, theo sự đánh giá của người dân, đôi khi nên chấp nhận sự xuất hiện của nó.”

“Con người là như thế, rất thạo việc đưa lời nhận xét, cao hơn trong khoa học thì suy luận chính là thay thế cho linh cảm, và họ thành công đưa ra công thức căn cứ dự báo, điều này có thể coi là lời tiên tri, nếu họ không quan tâm tìm ra lời giải thích họ sẽ nhận hình phạt của mình.”

“Liên quan đến Thiên Hoàng xưa, luôn bị vận xui đeo bám dai dẳng, đã tập hợp một các nhà tiên tri để nhằm đẩy lùi cơn giận của quỷ thần.”

“Sau nhiều cuộc thảo luận, họ nhất trí rằng biện pháp duy nhất đạt được điều đó là xây dựng một ngôi đền thờ cúng Quỷ thần, và để làm dịu bằng cách tỏ lòng tôn kính với họ, ngôi đền này được xây dựng tại điểm được chỉ điểm bởi các pháp sư”

“Tuy nhiên, những vị thần tàn nhẫn yêu cầu vật hiến tế; một đứa trẻ đã bị giết, và ngôi đền được dựng lên ở nơi chìm ngập sắc đỏ của máu.”

“Sau những câu thần chú dài ngoằng thần bí, đứa trẻ đầu tiên được chọn có thể dẫn họ đi vào lúc rạng sáng ở khu rừng gần đó.”

“Vì vậy Thiên Hoàng sắp xếp những thầy phù thủy và đoàn tùy tùng lớn.”

“Mặt trời đã mọc tới tận đường chân trời, khi họ thấy qua những cành cây, đứa trẻ sẽ tự đi tìm đường qua những bụi cây rậm rạp.”

“Để tóm được và dẫn cậu bé đến chỗ Thiên Hoàng chính là công việc hiện tại; cậu bé tội nghiệp lập tức trở thành đối tượng cho cuộc nghiên cứu của các pháp sư, tất cả đều nhất trí tuyên bố rằng máu của cậu bé sẽ được Quỷ thần chấp nhận và cậu bé được giao cho kỵ binh, họ mang cậu theo sau, tiết lộ kết cục bi thảm của cậu sẽ ra sao một cách tàn nhẫn.”

“Ngay cả cầu xin hay năn nỉ cũng không làm lay chuyển được những con người mê tín đó, buổi tế lễ vẫn thực hiện đến cùng ở chân núi hướng ra phía biến.”

“Nhấn vào trọng điểm, Thiên Hoàng và đoàn tùy tùng của ngài đã dừng lại, vì Quỷ thần đã quyết định chọn vùng đất bằng phẳng bao bọc ngọn đồi này để xây dựng ngôi đền.”

“Các binh sĩ bắt đầu vận chuyển tới một tảng đá lớn, đó là tảng đá đã từng dùng như  bệ thờ những linh hồn của người đã bị giết để cúng tế nhằm bắt đầu xây dựng ngôi đền.”

“Đứa trẻ bị chiếm chịu nỗi đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần, đi cùng được chăm sóc chuẩn bị kĩ càng; nhưng để cân bằng, đứa trẻ huấn luyện giải thích công việc cho con người, với thái độ hoàn toàn nghiêm túc, niềm hy vọng hiện lên trên nét mặt, và nhanh chóng xin phép để phát biểu. Lời thỉnh cầu được chấp nhận, cậu bé quỳ xuống lạy ba lạy trước Thiên Hoàng và khóc: ‘Thưa Hoàng tử vĩ đại, ngài không được cho phép tiến hành, vì thần rừng phản đối việc đó.’”

Thiên Hoàng tuy mê tín nhưng lại không độc ác, ngài buồn rầu nhìn cậu bé:

“Cậu bé,” ngài nói, “các thầy bói đã quyết định; đây là cách duy nhất để làm dịu cơn thịnh nộ của Quỷ thần, tai họa đang đe dọa đến sự an toàn của người kế nhiệm trong hoàng tộc, thật đau đớn khi phải hi sinh một sinh mệnh nhỏ, nhưng sự hưng thịnh của đế quốc ta phụ thuộc vào việc này; từ bỏ bản thân và hi sinh thật hào hùng, để vương quốc luôn lưu nhớ tới một con người dũng cảm.”

“Trong suốt cuộc nói chuyện, cậu bé luôn chú ý đến hành động của các binh sĩ, và khóc thét lên: ‘ra lệnh cho họ dừng lại, hoàng tử tôn kính, vì tiến xa hơn, thần rừng sẽ tiêu diệt họ.’”

“Và quay về phía rừng cây rậm rạp: ‘Vị thần của con’ cậu bé cầu xin ‘Người vẫn luôn bảo vệ con, hãy cho con bằng chứng người luôn hết lòng che chở bằng cách nuốt chửng những kẻ gây phiền nhiễu cũng như nơi thờ cúng mà chúng sẽ đem con làm vật hiến tế'”

“Ngay khi cậu bé vừa nói xong, giống như có phép màu, binh lính đang đẩy tảng đá lớn biến mất – hòn đá và tất cả đều bị kéo vào trong lòng đất bằng một sức mạnh vô hình.”

“Đám người hét lớn vì phép màu đó và cách ly khỏi nô lệ đang bị giam cầm, ngay lập tức lạc mất trong rừng sâu.”

“Như vậy là đủ, đủ để cứu mạng sống của cậu bé, nhớ rằng, khi chăn dê, cậu bé thường bị chặn bởi cát lún, nếu không nhờ sự lanh trí và nhanh nhẹn, thì cậu bé đã trở thành con mồi của họ.”

“Biết trước đám người đẩy tảng đá lớn không thể tránh được bị nuốt chửng, vì vậy rất dễ, và cậu bé này đã quen với việc dùng những kế sách đơn giản mọi lúc cần phải bảo vệ tính mạng, đã giao ước trong không gian tĩnh mịch của khu rừng, khả năng quyết định nhanh với tất cả vấn đề chú ý tới, bản năng tự vệ đã phát triển hết mức trong tiềm thức.”

“Bị đe dọa giết để làm vật cúng tế bởi người mong muốn làm vị thần hung ác nguôi giận, đã buộc cậu bé ra quyết định mau lẹ đánh thẳng vào nỗi sợ hãi trong tâm trí họ bằng việc tiên đoán một sự kiện mà cậu bé thấy được trước khung cảnh chắc chắn xảy ra.”

“Đây là tình huống của các thầy bói sử dụng, nhưng trên hết vẫn dùng bởi những người nhanh trí, người dám mạo hiểm dù biết trước việc đó khó khăn.”

“Các tế bào đều có hình dạng không bó buộc vì thế khi thay đổi quá nhiều sẽ biến đổi theo hoàn cảnh.”

“Nếu như khó để biết trước được tạo hóa, thì điều đó tuyệt đối cần thiết để nhìn nhận sự thiếu sót mơ hồ của xui xẻo và ghi nhớ những sự việc đang xảy ra để không bị bất ngờ khi chúng đột nhiên xảy ra.”

“Lật qua vài trang nữa, chúng ta chợt nhận rõ được quyết định, cúi đầu và viết lại ngắn gọn và súc tích, như triết học Nhật Bản biết làm thế nào để làm để tổng hợp một ý tưởng để khắc sâu được trong trí nhớ.”

“Quyết định” anh nói “không phải là dòng chảy tự phát trong tâm trí hay của trí thông minh, đó là sự liên kết và là hành động trình bày lựa chọn dựa trên lý trí nhằm ngăn chặn những người khác có ý tưởng liên quan phát biểu trước.”

“Giữa thời điểm trình bày lý do vì quyết định, chính là lúc giải quyết các câu hỏi đưa ra, tất cả trạng thái ảnh hưởng chia làm hai giai đoạn, tìm ra vị trí của chúng.”

“Chúng ta cần liệt kê ra thật nhanh, nhưng để hiểu được toàn bộ và khiến họ đáp ứng hoàn thành dự án của chúng ta và tiến hành nhanh chóng, có một kiểu rèn luyện tinh thần đó là lợi ích.”

“Ví dụ, rất hay để chúng ta đối mặt với những giải pháp không thực tế và để củng cố thêm suy nghĩ trong lúc đấu tranh càng nhanh càng thông thạo càng tốt.

“Sẽ dễ để suy xét sự hiểu biết trong cách giải quyết sự việc, nếu chúng ta chỉ đảm nhận những vấn đề có thể xảy ra xung quanh chúng ta và nếu nghiên cứu những trường hợp khó mở mang kiến thức.”

“Sẽ hay khi thấy việc xảy ra với trong số người bạn của chúng ta ‘trường hợp chúng ta không có kinh nghiệm, tận dụng họ như một chủ đề cho bài học và lắng nghe họ nói với chúng ta: ‘tôi quyết định điều gì nếu như ở vị trí của anh?’”

‘Tôi không nói, nhờ bạn, thì bạn có thể biết mọi chi tiết của sự việc theo kiểu có thể suy nghĩ của bạn là chắc chắn.”

“Cách thức này kiểm soát có lợi thế vì nó cho phép bạn kiểm chứng mức độ thành công của ý kiến với những tình thế mà bạn tưởng tượng ra.”

“Bạn có thể vì vậy tự trau dồi cho bản thân kỹ năng này, rất khó tuy nhiên lại rất quan trọng, vì sự ảnh hưởng mà đã quen với những ý kiến suy xét, thúc giục từ người khác thường rất đáng để cân nhắc.”

“Hơn thế nữa, khi bạn tự nguyện nghiên cứu công việc này, bạn sẽ càng khiến điều đó trở nên tự nhiên hơn mà không cần nỗ lực.”

“Sự thông suốt trong tư tưởng sẽ phát triển bạn tới một mức mà không cần suy nghĩ đắn đo, bạn sẽ vượt qua cả những lời đánh giá về mọi thứ phân biệt nhanh chóng giải pháp nào thích hợp với chúng.”

“Sớm thôi, danh tiếng về sự sáng suốt của bạn sẽ lan truyền khắp nơi và những người yếu hơn sẽ tập trung xung quanh bạn để hỏi về điều đó.”

“Vì họ đông người nên họ sẽ không đối đầu với vấn đề đó một mình trên con đường của lòng quyết tâm – người tạo nên trách nhiệm.”

Những linh hồn nhát gan sợ phải hối hận khi giải quyết những việc có khả năng chịu đựng hậu quả, và họ thích người thông thái gắn liền với sự táo bạo.

“Một người” anh ta nói “đã phải vượt qua khu rừng để tới được ngôi làng nơi mà anh ta hy cọng gặp được thần may mắn. Anh đã xuất phát từ sáng sớm và vội vàng tới càng nhanh tới bìa rừng càng tốt.”

Nhưng khi anh ta mới đi được vài giờ, anh đã ngừng lại và hoang mang nhìn xung quanh; con đường trước mặt thật dài và tẻ nhạt, nếu đi qua con đường tắt này băng qua khu rừng thì có lẽ khả năng tới nơi sẽ ngắn hơn… và anh đã bị lạc giữa rừng sâu.”

“Anh ta đi cả tiếng và biết được bản thân đang ở trong khoảng rừng thưa. Anh cố lấy lại phương hướng, nhưng, không biết phải làm gì, anh đi tới con đường ngay khi nhìn thấy. Anh đi chậm hơn, vì tốn nhiều sức khi bắt đầu nên dần cảm thấy mệt mỏi và chán nản, khi anh ta nhận ra con đường này dẫn anh quay trở lại gần nơi đã xuất phát.”

“Anh đã đi con đường đối diện, nhưng không thể cứ trông đợi vào việc đi lòng vòng được, vì vậy sau con đường dài anh ta lại thấy khoảng rừng thưa.”

“Điều này khiến anh ngay chốc lát có một giải pháp lớn, lập tức từ bỏ con đường này và đi lại con đường đầu tiên, con đường mà anh ta đã theo và dẫn thẳng tới ngôi làng.”

“Nhưng mặt trời dần lặn sau những hàng cây, màn đêm bao phủ lấy khu rừng, người đàn ông bị phân tâm đã rất biết ơn vì ngừng được cuộc hành trình này, bây giờ tất cả đều vô ích, thần May mắn không còn chờ đợi anh ta.”

“Đừng cười nhạo người đó” vị tướng quân mắng “cậu trong rất giống anh ta đấy; cậu hay luẩn quẩn do dự thay vì đi theo con đường đã vạch ra; cậu sẽ mất suy tính hiện có ngay từ lần kháng nghị đầu tiên; tránh thẳng thắn với bản thân mà thừa nhận cậu lơ đễnh lạc mất đường đi ở con đường lạ khác và khi sức lực của cậu ngừng lại trước lúc xác định được hướng đi, cơ hội đã chán nản khi chờ đợi bạn.”

“Mặc dù lưỡng lự, bạn vẫn mong muốn trở thành người lan tỏa sức ảnh hưởng tới mọi tâm hồn của mọi người.”

“Là cố vấn với nhiều kinh nghiệm và gợi cảm hứng; đừng lạc ở con đường mòn mà bạn không biết quanh co ra sao, và hãy học cách trở nên an toàn, hướng dẫn bản thân thật sáng suốt trước khi chỉ hướng đi cho những người mà sức ảnh hưởng của bạn khiến họ chú ý tới và hết lòng học hỏi bạn.”

Có vẻ thêm lời khuyên cho việc giảng dạy này sẽ quá mạo hiểm khiến họ nhụt chí, với lời kêu gọi đốt cháy nhiệt huyết cũng như những ví dụ rõ ràng đi với nhau, có thể dùng như một nguyên tắc hướng dẫn cho mọi người ngày nay cũng như khoảng thời gian trước của học trò Yoritomo.

 

 

 Bản dịch nháp và chưa biên tập: OrangeTeam & iNative

 

Tags:

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *