Nỗi ám ảnh cứu rỗi cuộc đời tôi – và cả của bạn.

17 Aug 2022

Nỗi ám ảnh cứu rỗi cuộc đời tôi – và cả của bạn.

Cho những ai muốn tìm hiểu làm sao tôi có thể thành công như vậy và tìm hiểu về sức mạnnh của những nỗi ám ảnh, trước hết tôi sẽ chỉ cho các bạn thấy cách những nỗi ám ảnh gần như phá hủy cuộc đời tôi.

Đây không phải là câu chuyện tốt gì nhưng là sự thật. Và tôi cũng chẳng ngạc nhiên mấy khi bạn tìm thấy những điểm chung giữa cuộc đời tôi trong bạn.

Nguồn gốc của những nỗi ám ảnh

Tôi không có một người cha có thể dẫn dắt mình đến vùng đất của sự giàu có, cho tôi mượn một tỉ đô trong những lần đầu tư đầu tiên, trợ giúp về những kết nối chính trị thông qua sản phẩm của các câu lạc bộ của đất nước, hay là chỉ tôi những cách kinh doanh.

Bố mẹ tôi là những người nhập cư từ Ý đến Mỹ từ những năm 1900. Cha là người đầu tiên trong cả dòng họ học được tới đại học. Ông ấy là người đàn ông đầy tham vọng với tâm hồn kinh doanh mà ông tin rằng ước mơ đến Mỹ trong tầm tay, bắt đầu với cửa hàng tạp hóa nhỏ mà ông và mẹ tôi đã mở.

Cha tôi bị ám ảnh bởi thành công vì ông tin rằng chăm sóc gia đình là bổn phận đầu tiên của ông ấy. Từ những tuổi đầu tiên tôi nhận ra rằng nhiệm vụ số một của cha tôi là đáp ứng nhu cầu cho gia đình: cho chúng tôi một mái nhà và đảm bảo rằng chúng tôi có thức ăn, quần áo và cả giáo dục.

Những năm trước khi tôi được sinh ra, Cha lập một kế hoạch cực kì tham vọng với việc lập ra công ty bảo hiểm với hai người nữa. Tôi không rõ chi tiết những gì xảy ra với công ty bảo hiểm, nhưng tôi biết đồng nghiệp ông ấy hất cẳng ông và ông rơi vào tình trạng cực kì khủng hoảng. Ở tuổi 42, cha tôi thất nghiệp với ba đứa con đang cần nuôi và 2 đứa chưa ra đời (tôi và em sinh đôi của tôi, Gary). Ông ấy phải bắt đầu lại từ đầu. Ông ấy dự định dùng chút vốn tiền nhỏ để đủ khả năng mua cổ phần, lao vào công việc mới. Nhờ vào nỗi ám ảnh làm việc để nuôi gia đình, dự án của ông ấy bắt đầu được trả tiền. Ông ấy mua chiếc xe mới và cực kì tự hào về điều ấy, chiếc xe Lincoln Town. Chỉ sau sinh nhật thứ 8 của tôi, chúng tôi chuyển đến một ngôi nhà ngổn ngang trên mảnh đất rộng 1,5 mẫu.

Chúng tôi sở hữu một chiếc thuyền đánh cá và ván trượt nước và cả máy xén cỏ. Bác sĩ, những người thành công nhất thời gian đó trong khu của tôi, sống ở hai bên nhà chúng tôi. Bố tôi đã làm việc rất chăm chỉ và đã thành công với một công ty cổ phiếu, ông gần như bỏ qua rằng chúng tôi đã trở thành gia đình khá giả. Tôi thường nghe lỏm được cha và mẹ nói chuyện về việc tại sao chúng tôi lại làm được như vậy. Kể cả đứa trẻ như tôi cũng hiểu rằng có thứ gì đó đặc biệt đã xuất hiện.

Hai năm cùng với gia đình tôi, căn nhà trở thành một phần kí ức tuyệt vời của tuổi thơ tôi… nhưng nó không kéo dài lâu được nữa. Chỉ một năm rưỡi sau khi cha tôi mua ngôi nhà mơ ước này, ông đã chết vì bệnh tim mạch ở tuổi 52.

Mẹ tôi ở ngoài bốn mươi tám cùng với năm đứa con, một ít tiền bảo hiểm và căn nhà lớn gây nhiều chú ý. Mẹ chẳng có khả năng nào đặc biệt có thể dùng ở nơi buôn bán để kiếm tiền về. Bà hy sinh cả đời mình để làm một người vợ và một người mẹ. Và bây giờ bà cần phải biết được làm cách nào có thể tiết kiệm số tiền này đến khi chúng tôi lên đại học.

Đây là một thử thách to lớn, vì mẹ tôi chẳng học đại học và không có khả năng kiếm tiền. Bà sinh ra bao THẤT VỌNG và chẳng muốn nhìn thấy gia đình mình phải đấu tranh như vậy. Vì thế bà bị ám ảnh, bạn cũng sẽ thế, nếu đảm bảo rằng số tiền ít ỏi bố để lại đủ để cho chúng tôi sống đủ. Bà bắt đầu thấy có thể bán mọi thứ. Ngay lập tức bà bán căn nhà mơ ước của bố tôi đi. Chúng tôi buộc phải chuyển đến thành phố, tới ngôi nhà gạch nhỏ, xung quanh là những ngôi nhà tương tự. Không hồ, không còn thuyền, câu cá, câu cua, hay những cuộc sắn bắn ngoài cửa. Tôi cũng sụp đổ theo.

Căn nhà tôi tràn ngập nỗi buồn – nhớ cha. Hơn thế, mẹ tôi còn mang thêm cảm giác sợ hãi, và tôi cảm nhận được điều đó. Có một nỗi sợ cứ bao vây bà. Trong khi những đứa con trai tuổi tôi cùng cha chơi thể thao, săn bắt hay câu cá, thì tôi ở nhà xem mẹ cắt vé, luôn luôn lo lắng về tài chính gia đình. Mẹ tôi hay bị ám ảnh bởi nỗi sợ, và nỗi sợ đó là một phần mà chúng tôi đã làm.

Cũng khoảng thời gian đó, Mẹ hay nhắc tôi rằng tôi cực kì cực kì may mắn và phải biết ơn cho những gì tôi đã có. Bà khẳng định “Cha con kéo chúng ta lên tầng trung lưu – chúng ta có nhiều hơn tất cả,”. Tôi cứ nghe mãi nghe mãi “Đừng bao giờ quên lãng ông ấy”

Tôi cố gắng biết ơn và coi trọng những gì chúng tôi có, nhưng nó không đúng với tôi. Mọi thứ cứ nổi loạn lên với tôi. Khi tôi 10 tuổi, cha tôi chết, nhà mất, mẹ sống trong sợ hãi, và bảo là tôi phải cố biết ơn? Tôi không thể như vậy – ngu xuẩn!

Tôi không biết, nhưng chính khoảng thời gian này đã thay đổi cuộc đời tôi về sau. Tôi đã yêu, ngưỡng mộ và coi trọng mẹ tôi vì những gì bà ấy đã làm để đảm bảo chúng toi có áo quần, thức ăn, mái nhà, tôi không muốn cả cuộc đời phải sống trong lo nghĩa. Ở tuổi mười sáu, tôi hứa với mẹ “Khi nào con lớn, con sẽ trở nên giàu có và sẽ không lo nghĩ về chuyện có đủ tiền hay không, và khi con trở nên như vậy, con sẽ giúp đỡ mọi người. Tầng trung lưu là thứ kinh tởm. Tự con làm được!”

Và sau khi tôi nói điều đó, tôi biết rằng giọng điệu của mình cứ như thằng du côn, hư hỏng, nổi loạn và thiếu tôn trọng mẹ. Mẹ tôi nhìn tôi như bao bố mẹ khác nhìn con cái của mình khi chúng vượt rào. Bà trở nên thất vọng, mệt mỏi. Vẫn thế, tôi vẫn có cảm giác khó đỡ, bất lực, rằng tôi chẳng làm được thứ gì nên hồn cả.

Cơn giận của tôi ngày càng nhiều. Tôi càng bực tức thì tôi càng trở nên vừa đúng vừa sai. Tôi biết tôi nên biết ơn – vì nhiều người kém may mắn hơn chúng tôi. Nhưng tôi biết sự thật vẫn là thứ tôi đang nghĩ. Tại sao những người có đủ tiền để sống vẫn lo lắng về tiền? Khi mọi việc lắng xuống, tôi sẽ thử giải thích với mẹ rằng không phải tôi không xem trọng mọi thứ bà ấy làm cho chúng tôi hay là tôi không biết ơn vì điều đó. Sự thật là tôi vẫn đang tự vấn đúng/sai, kéo/thả về nỗi sợ hãi về tiền bạc của mình những năm sau này.

Mỗi khi tôi tính nói, mẹ tôi (sau này là bạn gái tôi và cả bạn tôi) đều nói cùng một thứ: “Nhưng chúng ta có nhiều thứ hơn những người khác” Tôi không thể hiểu nổi câu trả lời như vậy. Thứ nhất, tại sao những người khác lại liên quan đến cuộc đời tôi? Thứ hai, mỗi lần tôi so sánh mình với những người thực sự sống thì mẹ, bạn gái và bạn tôi đều quy lại với câu nói “Đừng so sánh cậu với người khác” Không có sự thắng cuộc nào cả.

Tôi đã từng nói đi nói lại với mình rằng, Một ngày nào đó tôi sẽ trở nên vĩ đại. Nhưng tôi không nói mẹ vì mỗi lần tôi nói, mẹ lại ngồi xuống, ôm tôi và bảo “Sao con không thể biết ơn cho những thứ ta có?”. Và sau đó bắt đầu nói với tôi rằng bà ấy đã nuôi lớn năm đứa con như thế nào mà không có tiền, cũng chẳng biết bữa ăn tiếp theo sẽ ở đâu.

Cứ như một vòng tròn – vòng lặp cố định này sẽ chỉ cho tôi biết thứ gì tôi có thể làm và thứ gì tôi muốn làm. Đã bao nhiêu lần tôi tự thuyết phụ mình thứ logic mà mẹ nói, nhưng mà chẳng có tác dụng. Cha làm thục mạng, cuối cùng có thể làm được, mua nhà, rồi chết, để lại gia đình sợ hãi mỗi lần tới tạp hóa và lo lắng về việc hết tiền? Hờ, không, cảm ơn.

Nhìn lại, tôi nhận ra mình là người duy nhất nhận ra cách mà thế giới thực sự làm việc.

ÁM ẢNH BỞI NHỮNG THỨ SAI TRÁI.

Tôi vẫn không thể làm gì để cứu vãn tình cảnh gia đình lúc này: Tôi còn quá nhỏ và mệt mỏi và, thẳng thắn rằng, tôi không biết cách nào cả. Tôi có quá nhiều thời gian và không có sự chỉ dẫn nào, tôi bận bịu với nhưng vẫn đề tuổi vị thành niên thay vào đó.

Khi tôi còn ở trung học, tôi là người khó chịu. Tôi hay to mồm và hay ý kiến, và tôi bị đình chỉ và đá ra khỏi trường. Thêm vào đó là tôi hay tán tỉnh mấy đứa bạn gái của mấy thằng đá banh, thế nên tôi đã có trận đấu đầy yếm thế với đội banh đó. Nói chung, tôi gây rắc rối còn nhiều hơn cả người mẹ nghèo khó của tôi biết cách giải quyết.

Đến lúc tốt nghiệp trường, tôi sa ngã: rượu bia, hút thuốc, và còn thử cả thuốc phiện. Thuốc phiện là một phần của đời tôi. Tôi bắt đầu hút cỏ năm 16, và đến năm 19, tôi đã thử hết tất cả. Cả ma túy cũng thử, thuốc phiện trở thành vấn đề rất lớn.

Tôi có lên đại học, vì mẹ đã hứa với cha, trước khi ông chết, rằng những đứa con đều sẽ lên đại học. Tôi buộc phải học, kể cả khi tôi chẳng biết gì. Tôi phí mất năm năm dài đằng đẵng ở đại học, không bao giờ chú ý trong lớp, chẳng tiếp thu được gì, chỉ giữ đủ điểm để sống được trong trường. Cuối cùng tôi tốt nghiệp với bằng kế toán mà tôi cũng không có ý định dùng và 40000 đô nợ đại học.

Chẳng phải viễn cảnh tốt đẹp gì. Tuổi 23 tôi sụt ít nhất 20 pao và xám xịt nhờ thuốc phiện. Tôi trở thành kẻ lạc loài trong gia đình. Mặc dù tôi đã to mồm rằng mình muốn giàu, tôi nhận ra mình chả có khả năng gì, không biết lượng sức, và không định hướng. Tôi muốn kiếm một công việc ở chỗ bán xe, nhưng đã hết chỗ trống rồi.

Rồi tôi trở thành kẻ háo thắng, nhờ vào việc chơi cùng với đám người xấu mà bị ám ảnh bởi những việc sai lầm, tôi đã bị đánh bại. Tôi dành 3 ngày ở bệnh viện sau khi bị chảy máu ở khu chung cư. Đầu và mặt tôi bị khâu bảy mươi lăm mũi. Đến cả mẹ cũng chẳng nhận ra tôi, vết sẹo vẫn còn hiện trên mặt tôi, cả mắt và miệng.

Những người yêu thương và tin tưởng tôi nhất chẳng biết làm sao để giúp tôi. Chết tiệt, tôi cũng chẳng biết, kể cả bị đánh tới chết ở nhà cũng chẳng thay đổi được gì. Mỗi ngày tôi thề với chính mình, bỏ thuốc, đến khi nhận ra khoảnh khắc sau khi dùng thuốc tôi mới hứa không dùng nữa.

Thật ra, chẳng có gì thay đổi trong hai năm sau. Tôi vẫn dùng hằng ngày, tôi ghét mọi thứ trong cuộc đời mình – công việc, trở thành công nhân cho một nhà máy, những người tôi chơi hằng ngày, căn hộ tôi ở. Tôi ghét cả chính mình. Thứ mà tôi quan tâm nhất là con chó của tôi, giống Doberman nặng 140 pao và tên Capo, tôi đã nuôi nó 6 năm – và tôi bắt đầu chối bỏ cả Capo. Tôi trở thành nỗi lo của những người yêu thương tôi và là sự thất vọng của những người tin tưởng tôi. Tôi sụp đổ – tiền bạc, cảm xúc, tâm hồn và ngay cả thể chất.

Tuần sinh nhật thứ 25 tôi tới thăm mẹ, không xa căn hộ mà tôi thuê 275 đô một tháng. Tôi xuất hiện ở nhà mẹ, lí nhí từng chữ, lưỡi tôi căng phồng vì thuốc an thần. Mẹ tôi giận dữ, cuối cùng kết một câu “Đừng có béng mảng đến đây cho tới khi con sống cuộc sống của mình”.

Tôi biết tôi phải thay đổi hoặc là chết đi mà không còn cơ hội nào để chứng minh bản thân cho tôi hay cho mẹ tôi thấy – rằng tôi có thể làm được thứ gì đó.

Khi tôi nói với chủ bán xe rằng mình cần người giúp để bỏ thuốc, ông ấy khuyên rằng tôi nên tự cố gắng. Lần đầu tiên, tôi thừa nhận với ai đó rằng mình không thể. Tôi nói “Nếu tôi có thể, tôi đã bỏ 5 năm trước rồi”

Vài ngày sau, với sự giúp đỡ của gia đình bạn bè, tôi được trị liệu phục hồi. Tôi cực kì sợ nhưng hy vọng.

Hai mươi chín ngày sau, khi nỗ lực chữa trị cũng hết và trung tâm trị liệu không thể lấy thêm tiền từ tôi, họ trả tôi về nơi cũ, Thứ duy nhất tôi biết là tôi đã sống được 29 ngày không thuốc.

Trên đường về nhà, cố vấn của tôi đã nói một câu chí mạng “anh sẽ chẳng bao giờ làm được đâu”. “Anh là con người bảo thủ, anh vốn đã có tính nghiện. Anh có cơn bệnh và chẳng bao giờ phục hồi được. Anh chẳng có sức mạnh gì để có thể kiềm chế nó, và khả năng anh dùng lại thuốc rất nhanh thôi. Thứ thành công nhất anh có thể làm trong đời là không dùng nó nữa. Anh không tập trung vào thứ gì và anh sẽ thất bại thôi. Anh đã đánh mất lí tưởng vĩ đại của mình về tiền, sự nổi tiếng và thành công”

Hay. Thông điệp này đã tạo động lực cho tôi.

Tôi tiến bước lớn trong việc tìm kiếm sự giúp đỡ, trong khi trung tâm trị liệu cho tôi cơ hội từ bỏ thuốc, bằng cách nào nó tôi đã phục hồi hay tôi đã biết lý do mình đến với thuốc phiện lần đầu. Tôi rời nơi đó tàn tạ như ngày mới tới. Thực tế, sự không chắc chắn về cuộc đời tôi và khả năng được nâng cao vì tôi không bị ảnh hưởng nữa. Và đó là cách họ gọi là ‘phục hồi’ sao? Tôi chẳng phục hồi gì cả. Tôi thập chí còn sâu sắc nhận thức được mình yếu ớt thế nào ở lần đầu. Khi tôi bước ra khỏi trung tâm trị liệu, tôi tự nhủ rằng sẽ không bao giờ quay lại với thuộc – và dùng “tính nghiện” mà người cố vấn kia đã cố thuyến phục tôi chính là sự sa sút để xây dựng lại cuộc đời.

Sau khi viết bản tuyên ngôn lần đầu về về cuộc đời mới với bao cảm hứng, tôi đi ngủ.

Tôi đến làm việc ở nơi bán xe hơi sang hôm sau sớm hơn một tiếng – ngại ngùng, tỉnh táo và sợ hãi những gì người ta nghĩ về mình, một ít tự tin, và không biết phải bắt đầu thế nào. Ông chủ dang tay chào đón tôi rất tuyệt. Tôi nhận ra ông ấy là người sau này cứu rỗi cuộc đời tôi vì đã giúp tôi sống cuộc sống ý nghĩa.

Ngày đầu quay lại cực kì xấu hổ nhưng tốt. Tôi thậm chí còn bán được một chút. Tôi làm trễ hơn mọi người, vì sợ về nhà. Thời gian rảnh đe dọa tôi vì tôi biết nếu tôi chán tôi sẽ tìm thứ gì đó làm và nguy cơ sẽ ngựa quen đường cũ.

Sáu tháng sau tôi vẫn không dùng thuốc, bao nhiêu công hiến của tôi cho bản tuyên ngôn và nỗi ám ảnh với việc không nghiện, xây dựng lại cuộc đời và tạo ra thành công đã được đáp trả. Tôi trở thành người bán hàng giỏi nhất. Tôi là người có tố chất nhất trong một năm làm việc ở đây, những người xung quanh luôn tự hỏi “bí mật” của tôi là gì. Họ nghĩ rằng tôi không dùng thuốc phiện nữa.

Sai rồi! Tôi không thể làm những thứ đó khi tôi nghiện thuốc, nhưng thuốc phiện không phải là bí mật. Tôi biết có nhiều người đã qua trị liệu mà vẫn không thể thành công trong sự nghiệp. “Bí mật” là thay vì bị ám ảnh bởi những thói quen tệ hại, tôi cho phép mình bị ám ảnh với thành công một lần nữa với chừng đó sự ngây thơ và năng lượng khi tôi còn nhỏ. Hơn là chối bỏ ám ảnh với thành công, tôi cho phép mình nắm lấy nó.

Tôi bắt đầu thử xem vị đời thế nào. Tôi làm ra tiền lần đầu tiên và tiết kiệm hết chừng đó. Quan trọng hơn, lần đầu tiên trong năm tôi thấy ổn về mình. Sự quý mến của mọi người cũng quay lại và tôi đang tìm lại thắng lợi cùng niềm tin vào chính mình. Mặc dù còn một khoảng cách xa từ tôi đến ước mơ của mình, tôi nhận ra tôi đã vạch được hướng đi đúng tồi.

Lần đầu tiên tôi làm những gì tôi nói tôi sẽ làm. Tôi dậy sớm trong căn hộ nhỏ của mình, cho chó ăn, tắm, xem những video huấn luyện bán hàng trong lúc ăn sang. Lái xe tới nơi làm việc mỗi ngày, nghe về việc phát triển bản thân và cách bán hàng với cam kết sẽ trở thành người giỏi nhất trong đám người giỏi nhất. Trong năm đầu tiên tôi dành 700 tiếng chỉ để phát triển kĩ năng bán hàng. Tôi đến một tiếng sớm hơn mọi người, và mọi đêm ngủ trước 10 giờ. Khi tôi không bán nữa, tôi cố gắng giúp đỡ những người nghiện khác.

Mỗi tháng tôi trở nên tốt hơn tháng trước. Tôi bán được nhiều hơn, làm ra nhiều tiền hơn, và xây dựng lại sự quý mến nơi mình, và sau một năm khi tôi 28, tôi không còn là đứa trẻ nghiện thuốc phiện nữa. Tôi trở thành chuyên gia buôn bán trong một phần trăm những người bán hàng trong nhà máy xe hơi. Tôi bắt đầu nghĩ lớn hơn, cả về những ý tưởng vĩ đại rằng tôi sẽ trở thành huyền thoại bán hàng như những người mà tôi đã học mỗi ngày – Những người hiểu về buôn bán quốc tế và dạy cho một người người khác về bán hàng và viết cả sách hay chương trình để giúp những người bán hàng khác. Tôi trở nên ngược với những gì người cố vấn nói và ném thẳng bán thân vào thứ ám ảnh mới. Tôi bị ám ảnh với những ám ảnh của tôi, và vợ tôi bắt đầu mang thai và tạo ra tương lai chắc chắn với ước mơ tôi có khi còn nhỏ.

Thành công trở thành thuốc nghiện mới của tôi. Tôi cuối cùng đã hiểu ra cách làm cho nỗi ám ảnh phục vụ tôi, không phải chống đối tôi. Tôi nghĩ sẽ có sự thay đổi trong đầu – nên tôi bất ngờ và buồn khi những người tin tôi và làm việc với tôi phản ứng kịch liệt trước tư tưởng mới của tôi. Tôi nhớ một người bạn đã nắm áo tôi và nói “Ông đang trở thành con nghiện khác” Tôi không tin được khi ai đó so sánh những gì cuộc sống lấy ở tôi và kết luận rằng tôi đang tạo thành công cho mình.

Anh ta không phải người duy nhất. Rất nhiều người nghĩ vậy. Họ vui vì tôi không dùng thuốc nữa nhưng không hiểu việc phục hồi lại từ một con nghiện không đủ với tôi. Đồng nghiệp bảo “Cuộc sống không chỉ có làm việc”. Cả người chủ của nơi bán xe đã nói “Tôi nghĩ cậu nên thư giãn và nghỉ ngơi đi”. Gia đình tôi lo rằng tôi sẽ kiệt sức và tái phát.

Nhưng không, xin lỗi. Tôi đã ở vị trí thấp – và tôi không trở lại đâu. Đấu tranh với cái đáy vĩ đại ấy đã cho tôi khả năng bật lại, nhưng tôi muốn bật lại càng cao càng tốt. Nếu tôi có thể tới đáy sâu đó và sống sót, thì tôi có thể bay cao bao nhiêu nếu đi theo hướng khác?

Không cần biết người khác phiền thế nào, nỗi ám ảnh với thành công đã cho tôi thuê một cuộc sống mới. Tôi đang dần hiểu ra sức mạnh và khả năng của nó.

Nỗi ám ảnh là một món quà

Trong cuộc đời tôi, chứng ám ảnh về thành công chẳng bao giờ gây rắc rối cho tôi cả. Chối bỏ nỗi ám ảnh là thứ gây rắc rối. Thuốc phiện đến như thứ thay thế trong khoảng thời gian tôi chà đạp những ý tưởng và ước mơ làm những điều vĩ đại. Thật ra, mỗi lần tôi từ chối sống cuộc sống tuyệt vời, tôi thấy mình bị cám dỗ bởi những thứ khiến tôi rắc rối.

Khi bạn biết cách kiểm soát và tập trung vào nỗi ám ảnh của bạn, bạn sẽ trở nên quyền lực và không thể nào ngừng biến giấc mơ thành sự thật. Bạn có thể tạo ra cuộc sống bạn đáng sống, không còn rối loạn tinh thần hay những hành động tàn phá bản thân mà tôi đã nói.

Khi tôi từ bỏ đấu tranh với việc bị ám ảnh và nuôi dưỡng nó, mọi thứ thay đôti. Khi tôi từ bỏ việc bảo vệ, thuốc phiện, giảm bớt nỗi ám ảnh và ước mơ thành công, năng lượng của tôi được phục hồi trở lại. Khi tôi bắt đầu học các loại người bị ám ảnh mà cực kì thành công và dừng việc tìm kiếm lời khuyên từ những người không bao giờ ám ảnh với thứ gì trừ tự vệ, đó là khi tôi thật sự sống.

Khi tôi bắt đầu hiểu rằng tôi bị ám ảnh với sự hứng thú về sự giàu có bền vững và danh tiếng và khát khao tạo ra tài sản kế thừa sau khi tôi mất, thế giới sẽ khác.

Tôi bắt đầu thức qua đêm, sự sáng tạo dường như chẳng hết, trí thông minh được đánh thứ và tôi bắt đầu thu hút những người như tôi. Cơ hội chẳng bao giờ lướt qua đời tôi bắt đầu xuất hiện.

Chứng ám ảnh chính nó không phải là sự thiếu sót hay nhược điểm, đó là một món quà! Lần sau ai đó nói rằng ám ảnh là bệnh, là rắc rối hay rối trí, nói họ rằng. “Tôi không khổ sở vậy, tôi là thiên tài”

“Tôi không khổ sở vậy, tôi là thiên tài”

Nỗi ám ảnh chỉ là công cụ lợi hại nhất khi bạn phải xây dựng cuộc sống mà bạn đáng được sống và bạn mơ ước.

Không may thay, nhiều người không nhạn ra rằng thứ mà họ ám ảnh, vì họ được dạy chối bỏ nỗi ám ảnh. Đừng để đó là bạn. Tìm thứ gì đó, gì cũng được, rằng bạn bị ám ảnh. Vấn đề không phải thứ gì đúng bây giờ, vì bạn sẽ phải thúc đẩy, phát triển và giữ chắc chắn thứ đó và chuyển hướng.

Có thể bạn bị ám ảnh bởi bóng bầu dục và dành nhiều thời gian chơi. Tốt thôi. Hay bạn bị ám ảnh bởi mối quan hệ đang bị phá dần. Tốt thôi. Những thứ này chứng tỏ bạn có thể bị ám ảnh bởi thứ gì đó. Có thể là Candy Crush hay bài trực tuyến hay chơi cờ trên đường với người già. Kể cả khi bạn bị ám ảnh với những thứ bạn biết nó sẽ chẳng biến cuộc đời bạn tốt hơn, chẳng vấn đề gì cả. Vấn đề là bước đầu nhận ra bạn có khả năng bị ám ảnh.

Nỗi ám ảnh có nghĩa bạn sẽ có năng lượng cho thứ vĩ đại hơn. Nỗi ám ảnh có thể bị đẩy ra khỏi văn hóa tiêu chuẩn (sẽ nói thêm trong chương sau ).

KHÔNG GIỚI HẠN

Tôi hi vọng rằng đa số các bạn đang đọc cuốn sách này đã không phí phạm cả ngày trời hay cả đống tiền vào việc hút chích. Cũng hi vọng rằng bạn đã không mất cha vào năm mười tuổi. Nhưng bạn không cần phải trải qua những nỗi đau khổ như thế để có được sức mạnh từ sự ám ảnh.

Leave A Comment


Your email address will not be published.