NỖI ÁM ẢNH LÀ SỰ LỰA CHỌN DUY NHẤT CỦA BẠN

17 Aug 2022

NỖI ÁM ẢNH LÀ SỰ LỰA CHỌN DUY NHẤT CỦA BẠN

Bởi vì bạn đã chọn cuốn sách này, nên tôi biết chắc rằng bạn là người có chí lớn, một kẻ mơ mộng, và là một người có khát vọng thành công vô cùng mạnh mẽ.

Bạn có thể còn đang rất chán nản. Bạn biết mình có thể làm được nhiều hơn. Mỗi khi thấy người khác đạt được một thành tựu nhất định, bạn liền tự hỏi: Vì sao mình không phải là người giành được điều đó? Những người kia không nhất thiết là những người thông minh hơn bạn. Họ cũng không làm việc chăm chỉ hơn bạn. Vậy tại sao lại là họ mà không phải là bạn? Kể cả khi bạn là triệu phú thì bạn cũng biết sự thật đó: bạn có thể trở thành tỉ phú. Hoặc giả bạn là một nghệ sĩ và những tác phẩm của bạn đắt giá ở thị trường trong nước, nhưng bạn biết rằng bạn có thể được công nhận cả ở thị trường quốc tế. Nếu bạn có niềm khao khát day dứt mãnh liệt này, nếu bạn có giấc mơ đủ lớn và có đủ tài năng – điều mà tôi tin rằng bạn có – thì việc bạn cảm thấy chán nản là điều đương nhiên.

Bạn cảm thấy mình không thể hòa nhập? Một dấu hiệu tốt. Bạn trằn trọc cả đêm suy nghĩ về những giải pháp tốt hơn hay những ý tưởng lớn hơn? Cũng là một dấu hiệu tốt. Bạn ghét những người luôn nhận xét và đánh giá trình độ hiện tại của bạn trong khi bạn biết mình có thể làm nhiều hơn như thế? Tuyệt vời! Luôn không đủ hài lòng về những gì đã đạt được? Hoàn hảo. Tất cả những cảm giác này đều là dấu hiệu cho thấy bạn đã bị ám ảnh bởi thành công.

Tôi cho rằng bạn đang ở trong một trong ba tình trạng sau:

 

  • Bạn bị chệch hướng khỏi con đường theo đuổi ước mơ vì xã hội nói rằng những kế hoạch mà bạn vạch ra là quá khó thực hiện hay quá táo bạo để có thể thành công. Như một hệ quả tất yếu, bạn tự động xóa bỏ tư tưởng của bản thân để thay bằng định kiến của xã hội, tin vào quan niệm rằng sự ám ảnh là không tốt. Có thể bạn đã tự định hình để có thể chui vừa vào một cái hộp thay vì thay đổi để phá vỡ nó – và bạn đang đánh đổi những giấc mơ vĩ đại để lấy về một căn nhà nhỏ xinh xắn, một quỹ hưu trí ổn định, và hai tiếng đồng hồ di chuyển đến chỗ làm. Những ý tưởng kinh doanh từng khiến bạn thức thâu đêm suốt sáng nay đã bị xếp xó để nhường chỗ cho những ngày cuối tuần nằm ườn trên chiếc ghế bành trước màn hình TV. Vấn đề không phải là bạn đang lười biếng, mà là bạn đã bị bạn bè và người thân thuyết phục rằng những nỗi ám ảnh bạn đang có là không tốt, rằng những giấc mơ của bạn là không thể đạt được, và bạn đã tin vào điều đó.

 

  • Bạn có một hoạch định rõ ràng cho con đường đến với thành công của riêng mình, nhưng bạn cần nó được công nhận như một cách để bắt đầu hành động, như kiểu một chiếc xe cần có nhiên liệu để nổ máy vậy. Bạn đang đi đúng hướng nhưng đang không hoạt động hết công suất để trở thành một người chiến thắng rực rỡ. Bạn biết chắc chắn rằng bạn phải có niềm tin tuyệt đối để có thể biến giấc mơ thành sự thực. Toàn bộ tám tỉ tế bào trong cơ thể bạn đang sôi sục với ý tưởng để thành công, bây giờ bạn chỉ cần tìm ra cách để thực hiện nó.

 

  • Đây là lần đầu tiên có một người nói với bạn rằng chuyện trở thành kẻ lập dị với nỗi ám ảnh bạn luôn muốn có là một điều hết sức bình thường. Có thể trong thâm tâm bạn biết rằng những nỗi ám ảnh không phải là một điều gì xấu, nhưng bạn vẫn chưa thể thực hiện được chúng. Bạn đã chọn cuốn sách này bởi vì tựa đề của nó nhắc bạn nhớ đến những thứ bạn đã bỏ quên từ lâu và khiến bạn nhận ra rằng, bạn đã từng ước có thể đánh thức được một loại sức mạnh đầy quyền năng đang ngủ quên trong bạn. Có thể bạn chưa từng biết rằng, nỗi ám ảnh là một sự lựa chọn, nếu không muốn nói rằng đó là sự lựa chọn duy nhất.

 

Cho dù bạn xuất thân từ hoàn cảnh nào đi chăng nữa, một khi bạn đã chọn cuốn sách này, thì bạn chắc chắn đã từng chứng kiến những người khác, không thông minh hay giỏi giang hơn bạn, đem những ý tưởng của họ ra thị trường và trở thành những triệu phú hay tỉ phú.

Quá đủ với điều đó rồi.

BẠN LÀ NGƯỜI DUY NHẤT CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ THÀNH CÔNG CỦA BẢN THÂN

Những người có xu hướng bị ám ảnh luôn ghi nhớ một điều rằng họ – và chỉ họ – là những người duy nhất chịu trách nhiệm về sự thành công của bản thân. Chỉ có bạn mới có quyền quyết định cho phép mình được an phận với những điều mình có. Vào cuối ngày, người ta thường sẽ cảm thấy thương cảm đối với bạn, họ sẽ cho bạn một bờ vai để dựa vào và khóc hết nước mắt, nhưng sẽ không ai có đủ sự cảm thông hay điều kiện tài chính để giúp bạn khi gặp khó khăn.

Có hàng tỉ người trên thế giới phải trải qua sự hỗn loạn về cảm xúc mỗi ngày, xuất phát từ ý nghĩ rằng họ đang sống và làm việc tệ hơn tiềm năng thực sự của bản thân. Nhưng không ai thông cảm với bạn. Cũng không có ai giúp bạn.

Trở nên ám ảnh là cách duy nhất khiến bạn đủ thành công để tạo nguồn cảm hứng cho những người khác và thực sự tạo nên sự thay đổi đối với hành tinh này. Sự ám ảnh là phải có nếu muốn có đủ nguồn lực để hướng dẫn và giúp đỡ tất cả những người đang trong hoàn cảnh khó khăn. Sau khi tôi trở thành một người thành công, tôi thường nói với chú Vince của tôi về ước mơ và mong muốn được làm những điều còn to lớn hơn, và chú ấy sẽ nói, ‘Nếu con có thể, con phải làm cho bằng được.’

KHÔNG CÓ GÌ XẤU NẾU BẠN MUỐN CÓ ĐƯỢC TẤT CẢ

Trên thế giới có hàng ngàn cuốn sách nói về thành công, nhưng chỉ một vài trong số đó thực sự có những định nghĩa về thành công khiến tôi đồng tình. Thành công không chỉ là khi bạn có một công việc ổn định cùng với sự tôn trọng của đồng nghiệp và một khoản tiền an toàn trong quỹ hưu trí. Tôi đã luôn muốn – và giờ vẫn muốn – có được sự thành công tuyệt đối.

Đối với tôi, thành công chưa bao giờ đơn thuần chỉ là một điều gì đó, ví dụ như một thành tựu, một ước mơ, một mục tiêu hay một đích đến. Tôi luôn muốn rất nhiều điều cùng một lúc. Có một cô gái tôi từng hẹn hò nhiều năm về trước đã nói với tôi như thế này, “Anh vừa muốn có chiếc bánh lại vừa muốn ăn nó.” Tôi đã trả lời, “Anh muốn có chiếc bánh làm gì nếu như anh không thể ăn nó?” Kết luận, tôi luôn mong muốn có được nhiều thứ cùng một lúc, không chỉ là một thứ riêng lẻ.

Đối với tôi – và tôi mong rằng với bạn cũng vậy – thành công có nghĩa là giỏi giang về nhiều thứ. Tôi chắc chắn sẽ không thể nào thỏa mãn với việc chỉ là một người giàu có không hơn. Tôi muốn có tất cả: sức khỏe, vật chất, gia đình, tình yêu, sự tiêu khiển, tinh thần tốt, một cộng đồng tuyệt vời, và thời gian để tận hưởng tất cả những điều đó. Tại sao lại chỉ chọn một màu đơn sắc tẻ nhạt khi bạn có thể có cả cầu vồng rực rỡ

Tôi đã luôn thầm kín tin rằng tôi có thể làm những điều không thể tưởng tượng được. Kể cả những lúc tuyệt vọng nhất của cuộc đời, tôi luôn biết rằng tiềm năng của tôi to lớn những gì tôi đạt được. Cho đến ngày hôm nay tôi có được hai điều này: sự nhận thức và sự day dứt muốn làm được hơn thế nữa. Và thành thực thì tôi chưa bao giờ suy nghĩ nhiều về những thành công trong quá khứ. Tôi luôn tập trung vào những thứ có thể thực hiện được.

Tôi không bao giờ tin những người khi họ nói rằng họ đã thỏa mãn – có người nói rằng “Tôi đã đạt được ước mơ của mình” Có thật là như vậy không? Tôi ghét câu nói như vậy. Những người thực sự đang thực hiện giấc mơ không bao giờ tin rằng họ đã làm vừa đủ hoặc đủ để thành công; họ ám ảnh bởi đẳng cấp cao hơn. Những kẻ tin rằng họ đã hài lòng với những gì họ đạt được bị lạc lối và điều đó cực kì nguy hiểm, bởi vì họ sẽ cố gắng thuyết phục bạn đừng cố gắng nữa và thỏa mãn với những gì mình; như họ bây giờ vậy.

Mỗi lần tôi cho phép bản thân bị ảnh hưởng bởi người khác, để bóp méo quan điểm về thành công của tôi, để ổn thỏa với những thứ mà tôi có thể làm tốt hơn nữa, để bằng cách nào đó tự thuyết phục mình rằng tôi đã làm đủ và thỏa mãn với thứ gì đó hơn là đạt được hết … tôi đã không vui, cáu kỉnh, buồn chán, bất mãn, chán nản, thậm chí là tức giận.

Khi tôi phấn đấu để đạt được hết tiềm năng của tôi là lúc tôi hạnh phúc nhất. Tôi hạnh phúc nhất khi tôi kết thúc những thỏa hiệp của bản than, giải quyết những vấn đề lớn, tạo mối liên kết với những người giỏi, và làm những việc chính bản than tôi còn không biết có thể làm được hay không. Khi những việc đó xảy ra, tôi trở thành một người cha tuyệt vời hơn, một người chồng, một người bạn, một người chủ, và cống hiến cho xã hội: một “tôi “ tốt hơn.

Qua nhiều năm những câu nói vô dụng như “Cuộc đời có nghĩa là phải sống”, hay “Thành công không phải là tất cả” đã trở nên phổ biến. Tôi cảm thấy như một người bơ vơ khi muốn hơn nữa, muốn có tất cả, và lập tức thức tỉnh tiềm năng của tôi. Tôi đã bị làm cho ngớ ngẩn nặng bởi những kẻ nói rằng tôi tham lam, ích kỉ, tự cao tự đại, và không bao giờ thỏa mãn được.

Nhiều điều đúng là sự thật. Tôi có thể tham lam, ích kỉ, tự cao tự đại, và không bao giờ thỏa mãn được – như vậy tôi mới có thể chăm lo cho gia đình tôi, cho ước mơ của tôi, nhà thờ của tôi và cộng đồng của tôi.

Kể từ khi bạn chọn đọc cuốn sách này, tôi sẽ khẳng định rằng bạn đã biết bạn muốn tất cả (kể cả nếu bạn được nói rằng đó chỉ là giấc mơ viễn vông) – và bạn muốn tôi đánh thức bạn và truyền cảm hứng cho sự ám ảnh kì dị bên trong bạn. Để chắc chắn, hãy xem thử có bao nhiêu câu hỏi dưới đây bạn trả lời là “có”

  • Dù bí mật hay công khai, bạn luôn muốn làm những điều không thể tưởng tượng được không?
  • Bạn có bao giờ mơ ước làm một điều gì đó có thể làm cả thế giới đứng lên và chú ý tới?
  • Bạn có bao giờ nghĩ tới sẽ như thế nào nếu bạn trở thành một cái tên phổ biến? Hay tự hỏi rằng sẽ như thế nào nếu được nổi tiếng?
  • Bạn có muốn tên bạn đồng nghĩa với một sự đột phá mà có thể thay đổi thế giới trở nên tốt hơn?
  • Bạn có muốn mọi người đều biết đến tên của bạn khi bước vào một căn phòng đông đúc?
  • Bạn có bao giờ mơ tới sẽ như thế nào khi bay trong phi cơ riêng hay có một chiếc riêng của bạn?

Thôi nào, hãy thừa nhận đi. Bạn muốn có tất cả. Và bạn đáng để có được tất cả. Bạn có thừa khả năng. Bạn đáng để có sự thành công to lớn tới mức không thể phá vỡ, không thể bị lấy đi, không thể trở nên nhỏ hơn hay bị đánh cắp.

Những kẻ khuyên bạn rằng bạn nên thỏa mãn với những gì bạn có thể làm tốt hơn nữa bởi vì họ đang cố gắng hiểu được ý nghĩ của quyết định ổn thỏa với những thứ họ đạt được trong cuộc sống của họ. Thực ra, họ không ổn thỏa mà là họ bỏ cuộc. Họ vứt bỏ tiềm năng ít ỏi của họ và đang cố gắng để hiểu tại sao họ làm như vậy. Không có trường hợp ngoại lệ cho việc này. Những người thành công sẽ không bao giờ khuyên ai đó cố gắng ít lại, dừng lại, hay trở nên thỏa mãn. Những người thực sự đã làm những điều to lớn sẽ không bao giờ nói với bạn rằng đó chỉ là viễn vông và sẽ luôn động viên bạn cố gắng nhiều hơn nữa.

Hãy chuẩn bị cho bản thân: khi bạn đã xác định về những thứ ám ảnh như thế này, bạn sẽ bị xem là người ngoài, kẻ lập dị, kẻ không bình thường. Luôn nhớ rằng bạn không phải là vấn đề ở đây. Vấn đề là ở thế giới mà chúng ta đang sống.

KẾT THÚC TỆ NẠN CHUẨN MỰC XÃ HỘI

Tôi tin rằng một trong những lí do khiến thông điệp của tôi có thể gây kích động là bởi vì chúng ta đang phải chịu tệ nạn chuẩn mực xã hội.

Có quá nhiều người ở trong tầng lớp trung lưu nhỏ bé xác định chỉ để lướt qua mọi thứ, thay vì cố gắng và thành công bằng bất cứ giá nào và xác định bản thân sự thành công thực sự. Tầng lớp trung lưu thất bại trong việc cung cấp sự tự do thực sự cho bất cứ ai và chỉ bảo đảm rằng bạn sống một cuộc sống sợ hãi và lo lắng liên miên. Để hiểu được tệ nạn này ảnh hưởng sâu sắc như thế nào, chú ý đến những điều sau:

  • Nghiên cứu bởi Bankrate.com nói rằng giữa 62% và 76% người Mỹ chỉ sống nhờ tiền lương, bao gồm những người từng rất chắc chắn, công việc ổn định cho tầng lớp trung lưu và thu nhập của tầng lớp trung lưu.
  • Theo một bài báo Washington năm 2012, hơn nửa dân số Mỹ là công nhân viên chức nhà nước.
  • Theo Forbes, gần đây 75% của hơn 28 triệu công ty nhỏ ở Mỹ được lập ra bởi những doanh nghiệp riêng lẻ, theo định nghĩa, là những người làm việc một mình và không có nhân viên – có nghĩa là họ tự làm tất cả.
  • Nghiên cứu tương tự này cho thấy rằng tất cả những doanh nghiệp nhỏ 92% thu nhập ít hơn $250,000 mỗi năm và 67% làm cho cân bằng hay lỗ tiền.
  • Theo như MarketWatch, trong năm 2015 nước Mỹ có hơn $1.3 nghìn tỉ khoản vay nợ đại học. Đó là có nhiều nợ hơn tất cả thẻ nợ ngân hàng cộng lại.
  • Và khoản vay nợ đi học gây ra những gì? Theo một nghiên cứu bởi Carrer Builder, hơn 30% người tốt nghiệp đại học không làm việc trong lĩnh vực họ học ở đại học.
  • Chúng ta mua một căn nhà trong mơ ở Mỹ với 30 năm tiền thế chấp tăng lên 1% mỗi năm (được thay đổi do sự lạm phát) bởi vì sự trì trệ.
  • Theo sự thăm dò dư luận quần chúng của viện Gallup, trung bình người Mỹ làm việc dưới 35 tiếng một tuần và gần 70% người Mỹ bị tách khỏi công việc của họ.

Bạn có ở trong những tình trạng như thế này hay không, bạn biết ai đó trong tình trạng như vậy. Nghĩ đến những sinh viên có khoản nợ đi học, chỉ cần quay lại ở với cha mẹ họ. Nhưng còn quyền sở hữu nhà đã giảm xuống gần 68% tới mức thấp nhất kể từ năm 1950 thì sao? Bạn và tôi đang sống giữa những người này mặc dù chúng ta không phải là họ, và chúng ta vì thế mà bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi những suy nghĩ và hành động của họ. Con người đang thất bại bởi cách mà họ nghĩ và những điều ít ỏi mà họ có thể làm. Có một câu nói nổi tiếng rằng bạn bao gồm 5 người mà bạn giành thời gian vào. Hãy nhìn xung quanh bạn: Nếu những người bạn thấy không khao khát sự thành công, họ đang chấp nhận những chuẩn mực xã hội.

Con người trở nên lười biếng bởi vì phải chịu đựng mà không thể phàn nàn. Con người chấp nhận chuẩn mực xã hội bởi vì bố mẹ họ và người ngang hàng họ khuyên họ rằng thà có ít còn hơn là tay không và bị ám ảnh bởi ước mơ của chính mình.

Nếu kiến thức là quyền lực, và tôi tin là như vậy, vậy vấn đề là hầu hết chúng ta đang học những kiến thức bị sai lệch. Con người được động viên trở nên hạnh phúc, và họ dành cuộc đời họ cố gắng để mua hạnh phúc bằng đồng tiền mượn được từ thẻ ngân hàng họ phải trả bằng tiền họ kiếm được từ công việc học không thích. Con người bị bán đi bởi ý nghĩ rằng họ cuối cùng cũng có thể ở tầng lớp trung lưu, họ sẽ khá giả hơn 80% người trên thế giới – chỉ để cảm thấy lặng người bởi vì lí do tại sao họ không có thời gian cho gia đình và không còn tiền cho những niềm vui nữa.

Nếu những người ta thấy không gào thét tên thành công, họ được công nhận trung bình thôi.

# Hãy ám ảnh

@GrantCardone.

Và chắc rằng, “Chúng ta đều ở cùng nhau” – câu thần chú mà văn hóa đề ra có vẻ hay, nhưng nếu bạn không quan tâm giấc mơ của bạn, sao bạn có thể quan tâm hàng xóm? Nếu bạn không thể trả hóa đơn của bạn, sao bạn có thể giúp những người cần bạn? Nếu bạn không thể biến giấc mơ thành sự thật, sao bạn cso thể động viên người khác? Bạn không thể!

QUÁ NHIỀU LỜI KHUYÊN THÔNG THƯỜNG.

Xã hội luôn có vấn đề với những người như bạn và tôi. Họ xem chúng ta như những nhà doanh nhân, người ẩu đả, kẻ thi thố, công nhân chăm chỉ, người chuốc hậu quả, và công nhận. Người khác thấy ta như kẻ dị biệt, gây rối, tham lam, không bao giờ thỏa mãn, quá mưu cầu, bạo ngược, vô lí, kì dị, và vân vân. Họ là những người không nhận ra – gồm cả bạn, gia đình, nhân viên và đồng nghiệp bạn – sẽ nói bạn như thế này :

“Chậm thôi “

“Cuộc sống là để tận hưởng”

“Đừng làm nhiều quá”

“Đừng chăm quá”

“Thả lỏng đi”

“Biết ơn đi – có ai đó còn kém may mắn hơn con!”

“Cuộc sống ngắn lắm”

“Tiền không là gì cả”

“Lớn hơn không phải tốt hơn”

Những câu truyền miệng ấy, bị thu hút bởi những người tin rằng công việc – cuộc sống cần được cân bằng, hòa hợp, công bằng cho mọi người, tạo ra những lí do để bạn dừng giấc mơ lại. Ám ảnh, họ lại nói: không tốt. Nhưng những nỗi ám ảnh của họ về sự thoải mái, với việc bình thường, không định hướng không mục đích thì sao? Còn bệnh dịch của hàng tỉ người nghi ngờ về hợp đồng khiến họ chỉ sống mức sống trung bình thì sao? Nghĩ về mẹ đã từ bỏ việc viết sách, giáo viên từ bỏ giấc mơ sở hữu công ty kinh doanh, người kinh doanh thì từ bỏ ước mơ làm họa sĩ? Tất cả những người từ chối nhận rủi ro để có thể nhận lệnh.

Và bạn có bao giờ để ý người hay hô hào rằng “Thành công không là gì” là người không có gì chăng? Những câu khẩu hiệu này có thể bỏ qua, và chỉ có số ít thật sự dành thời gian nghĩ xem họ có nghĩ vậy thật không. Những người này đều đi qua cuộc đời phun vào người khác “Hãy nHayHayx găn cấm ước mơ về danh tiếng, may mắn và sức mạnh vì bạn có thể không làm ra nó” Hãy nhớ rằng: Những người cố khuyên bạn từ bỏ chẳng cố giúp bạn đâu. Họ đang cho thấy rằng tại sao họ lại từ bỏ.

Thực thế thì không có người nào trong số họ làm được gì hơn xin lỗi. Chẳng có ý họ là người xấu. Nhưng họ không thể thay đổi thế giới và họ không thể giúp đỡ ai đang cố gắng thay đổi thế giới.

Sự xao nhãng của quần chúng

Thêm vào sự thật hằng ngày, chúng ta bị quấy nhiễu không thương xót với sự xao nhãng, nói dối, công ty nhà nước, khủng hoảng, khủng bố, và niềm tin sai trái. Sự tấn công này khiến mọi người nghĩ là họ không có khả năng – những người quan sát cuộc sống của họ chỉ để biết cách sống qua ngày.

Hàng triệu người dành ba đến bốn tiếng của họ để lướt Facebook, và sau đó về nhà xem tivi 90 inch hàng tiếng mà họ mua bằng tiền mặt. Họ bị thôi miên bởi những truyền thông quốc gia bao gồm những tin tức khủng bố, máy bay mất tích và sự cố người nổi tiếng. Hay họ bị dính với các khu bịa đặt về việc công an đã xử lí những tên tội phạm hay chiến tranh trong vương quốc ảo.

Tắt chúng đi, và bạn sống trong một thế giới khi mà điện thoại di động nhiều hơn con người. Chúng ta bị gây hại bởi những tin luyên thuyên trên mạng 24/7, Twitter nạp hàng trăm tỉ, tám tỉ Snapchat hằng ngày và Youtube video, một tỉ tỉ người đăng tin vô dụng hằng ngày, và video được đăng nơi mọi người có thể là những người phát thanh những tin tức vô nghĩa. Không kể đến chúng ta bị làm phiền bởi những hình ảnh khiêu dâm, những người nổi tiếng, những thể loại hở hang.

Với những thứ xao nhãng tới tấp không dừng lại, cơ hội cho thành công là mỏnh manh.

Nhưng bạn có thể bức phá vòng luẩn quẩn thông thường này – thật ra, bạn bắt buộc phải thế.

Sự chuẩn mực, thông thường là một dạng thất bạn và chẳng có ích gì cả, không quan tâm họ đã quan hiểu bao nhiêu. Những người không hạnh phúc không thể dạy bạn cách hạnh phúc. Người nghèo không thể dạy bạn cách làm giàu. Người thất bại trong hôn nhân không thể dạy bạn cách để có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Người bình thường không thể dạy bạn cách để trở nên khác thường.

Tôi có một câu nói mà tôi luôn sống với nó “Đừng bao giờ nhận lời khuyên từ những kẻ bỏ cuộc” Và tôi làm rõ rằng – những người bình thường là những người bỏ cuộc. Họ bỏ việc cố gắng vì một cuộc sống tốt hơn và rời bỏ phần khả năng trong họ.

Vậy nên làm cách nào họ có thể sống trên mức bình thường? Bằng việc sống trong ám ảnh. Hãy nhìn những người đã chứng minh được.

BẠN LÀ NGƯỜI DUY NHẤT CÓ ƯỚC MƠ CỦA BẠN.

Steve Jobs đã nói “Tôi muốn đặt một vết mẻ giữa vũ trụ”

Martin Luther King Jr. đã nói “Tôi có một giấc mơ…”

Gandhi đã nói “Hãy trở thành sự thay đổi bạn muốn thấy trên thế giới này.”

Bill Gates đã nói “Thành công là người thầy tệ hại. Nó cám dỗ người thông minh nghĩ rằng họ không thể mất nó”

Muhammad Ali đã nói “Tôi là người tuyệt vời nhất”

Bạn biết những người này và câu nói của họ và công việc của họ vì họ sống với nỗi ám ảnh. Họ giữ nối ám ảnh trong khi người khác chối bỏ nó. Chắc chắn, họ đã cố gắng để tận hưởng cuộc sống. Họ được gọi là điên, kiêu ngạo, kẻ gây rối, lập dị và nhiều nữa. Cuối cùng, họ vẫn hay đổi thế giới.

Những người này không phải siêu nhân, họ chẳng có sức mạnh siêu nhiên nào. Họ chỉ là sống với nỗi ám ảnh. Nó dẫn họ tới sự cống hiến kiên định, nỗ lực vô lí và thừa nhận để đi xa hơn những gì người bình thường làm để biến ước mơ thành sự thật. Họ không đơn giản chơi trò chơi, họ bị ám ảnh với việc biến dạng nó.

Không, không ai trong họ hoàn hảo. Nhưng họ đã tạo ra khối tài sản khổng lồ đủ để sống hàng thế kỉ. Tên họ sẽ truyền cảm hứng cho hàng triệu người biết thứ gì là vĩ đại, để hoàn thành việc lớn, để có ý nghĩa như thay đổi lớn. Có phải Muhammad Ali là người chiến đấu vĩ đại? Tôi nghĩ không. Câu chuyện của ông ấy truyền cảm hứng cho đàn ông và phụ nữ của mọi chủng tộc, tôn giáo, tuổi tác với thông điệp để có sự vĩ đại, bạn phải tuyên bố nó.

Đứng lên và tuyên bố sự vĩ đại của bạn. Vì vấn đề không phải bạn để ý hay yêu thương người nào đó dành cho bạn, họ không có giấc mơ của bạn. Chúng thuộc về mỗi bạn và họ làm bạn độc nhất. Dường như bạn sở hữu giấc mơ của mình trước khi bạn có ai đó trong cuộc đời. Bạn bè, con cái, chồng và gia đình bạn có thể yêu bạn, nhưng đó không có nghĩa là bạn phải chia sẻ ước mơ của mình với họ. Họ cũng có ước mơ riêng.

Thay vì nhận lời khuyên từ họ, giảm tiêu chuẩn của họ xuống, hay từ bỏ theo họ, hãy xem nếu họ đạt được ước mơ với nỗi ám ảnh, sử dụng mỗi giây để nhận ra giấc mơ của họ hay không. Vì bạn sẽ nhận ra. Bạn sẽ làm mọi thứ để biến chúng thành sự thật, và sẽ cần nhiều sự lựa cọn và hy sinh. Nếu họ không sẵn sang làm điều đó, rõ ràng họ đã từ bỏ giấc mơ của mình. Đừng ngạc nhiên – đa số mọi người đều như thế. Nên hãy chắc chắn bạn không bao giờ xin lời khuyên từ họ. Họ sẽ cố khuyên bạn làm như họ – sống cuộc sống nhỏ hơn.

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA VIỆC ĐÂM ĐẦU VÀO THÀNH CÔNG VÀ SỰ ÁM ẢNH.

Việc đâm đầu vào ý tưởng thành công và việc bị ám ảnh thực sự để giành được là hai chuyện khác nhau. Chỉ muốn vĩ đại là chưa đủ. Tôi từng bỏ rơi sự ngọt ngào, máu và nước mắt – và đặt chân lên dòng nhiều lần hơn tôi đếm – để tiến tới vị trí hôm nay.

Tôi ghét phải phá vỡ, như bạn, nhưng bạn phải làm thế. Không có thứ gì là nỗi ám ảnh nhẹ đâu. Không có gì là nửa ám ảnh. Nếu bạn muốn dẫn đầu một đoàn, bạn phải loại bỏ được những ý kiến của vài người khác, nghĩ rằng nỗi ám ảnh có một phiên bản khác là sự lựa chọn. “Thỉnh thoảng bị ám ảnh” hay”chỉ ám ảnh vào cuối tuần” hay” bị ám ảnh từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều” thật thú vị. Không có cân bằng nào cho những vết cắn của nỗi ám ảnh và làm những thứ kì diệu.

Không cần nhà máy của bạn, nỗi ám ảnh là điều bắt buộc của thành công mà tôi đang nói tới. Nỗi ám ảnh cho biết nếu họ không phát triển sự nghiệp, họ sẽ bị thay thế bởi người khác. Hãy hỏi những người sống ở thung lũng Silicon cảm giác của họ về sự đắm chìm, các tuần làm việc một tram giờ, và mượn tiền từ gia đình và bạn bè để buôn bán. Sau đó tìm ai bị ám ảnh với việc tạo ra một gia đình tuyệt vời  và để ý cách họ kể về gia đình một cách say mê trước rồi tình yêu về gia đình và cách họ cống hiến và phát triển tài năng từng thành viên, và xem họ sống khi nói về thứ họ đã làm.

Bạn phải nắm lấy tâm lí cố gắng đến chết này. Sẽ không có sự lựa chọn nào cả. Đúng vậy, vì chiến thắng có giá của nó – việc lập gia cũng vậy. Chắc rồi, bạn sẽ trở nên điên khùng hoàn toàn. Nhưng bạn không dừng lại. Vì lịch sử cho thấy đó là cách nỗi ám ảnh làm việc – những người thích Alexander the Great, Joan of Arc, Albert Einstein, Alexander Graham Bell, Thomas Edison, Elon Musk, Howard Schultz, Oprah, Vincent van Gogh, Steve Jobs, Christopher Columbus, Charlie Chaplin, Mozart, Mi- chelangelo, Bill Gates, Mark Zuckerberg, Leonardo DiCaprio, Martin Scorsese, Jay Z, Beyoncé, Serena Williams, và nhiều hơn nữa. Sẽ không bao giờ hết những người này, thích họ hay ghét họ, ngưỡng mộ họ hay ghê tởm họ, chúng ta đều biết họ!

Dù bạn có đồng ý về nhiệm vụ và cách họ tiến lên vị trí đó hay không, bạn chẳng thể chối rằng họ bị ám ảnh – và đó là lí do bạn biết tên họ. Đây là những người đối đầu với sự kì quặc và không sẵn sàng định cư. Chắc rồi, không ai trong họ tạo ra cuộc đời chính xác mà tôi muốn hay họ muốn, vì họ có ước mơ riêng của họ. Nhưng bạn có thể dùng những gì họ tiếp thêm cho nỗi ám ảnh. Vì họ cho phép sự lập dị, vô lí, ám ảnh với ước mơ của họ, bạn và họ biết tên họ. Có người nào ta đều biết tên mà không bị ám ảnh? Tôi rất nghi ngờ.

Giờ hãy đặt tên chúng ta lên danh sách đó nào.

Leave A Comment


Your email address will not be published.